rc;ng muốn để giám đốc Thang cảm thấy Thang Tuấn thiếu năng lực cho nên tôi mới phủ nhận bản kế hoạch đó. Tôi không muốn buông xuôi, không muốn nộp một bản kế hoạch không hoàn hảo là bởi tôi công tư phân minh, hành xử theo đúng trách nhiệm. Còn cô, trợ lý Tăng thì sao? Hiện giờ cô đang đứng ở lập trường gì để chất vấn tôi vậy?”
Sở Sở trợn tròn mắt.
Cô tiếp tục: “Bạn tốt của phòng kế hoạch? Thanh mai trúc mã của Thang Tuấn? Cấp dưới nhìn không quen phong cách làm việc của cấp trên? Người qua đường trượng nghĩa thấy việc bất bình? Cô có tư cách gì mà nói với tôi như thế?” Dứt lời, Hiểu Khiết bê đĩa cơm bỏ đi, không để cho Sở Sở có cơ hội phản bác.
“Cô! Lâm Hiểu Khiết!” Sở Sở nổi điên nhưng chẳng thể làm gì hơn.
Rời khỏi nhà ăn, Hiểu Khiết bước nhanh vào thang máy, tiếng lộc cộc của giày cao gót như xuyên thẳng vào tâm trạng tan nát của cô. Sắc mặt cô rất tệ, hơi thở dồn dập, cứ nghĩ đến những lời chất vấn của Sở Sở càng thấy tệ hại. Cô ngẩng đầu nhìn đèn thang máy, bực mình, “Sao chậm thế này! Mau xuống nhanh lên!”
Hiểu Khiết cáu bẳn ấn không ngừng vảo nút, nhằm làm vơi nỗi ấm ức.
Hành lang, Thang Tuấn và Hiểu Khiết đi từ hai hướng, đều chuẩn bị bước vào phòng họp. Hai người nhìn thấy nhau từ xa, đều nặng nề lại gần.
“Thang Tuấn, sự việc lúc nãy em muốn nói rõ với anh.” Hiểu Khiết tính giải thích.
“Nếu trước khi báo cáo, em có thể bỏ chút thời gian nói rõ với tập thể thì đã không làm tất cả phải khó xử.” Thang Tuấn nhàn nhạt đáp. Hiểu Khiết vẫn muốn nói thêm, nhưng anh đã đẩy cửa bước vào.
Cô nhìn theo bóng Thang Tuấn, tự hỏi liệu có phải mình đã sai.
Hiểu Khiết lắc đầu, hít một hơi thật sâu, cũng bước vào trong. Mọi người trong nhóm nhìn thấy cô, ai ngồi đúng vị trí nấy, không dám lên tiếng.
Cô cầm chiếc bút dạ, viết lên tấm bảng trắng mục tiêu của bản kế hoạch:
- Thứ nhất: Định vị thị trường
- Thứ hai: Mở rộng tỷ lệ thị trường đã có
- Thứ ba: Kiểm tra lại chi phí và lợi nhuận
Cả nhóm chăm chú nhìn lên tấm bảng.
Hiểu Khiết quay sang mọi người: “Đây là mục tiêu của chúng ta. Tiết Thiếu, số liệu trước đây yêu cầu anh thu thập về sự tiêu dùng năm nay của khách hàng trong các trung tâm thương mại khác đâu?”
Tiết Thiếu lắc đầu: “Bởi vì dịp lễ kỷ niệm còn chưa bắt đầu cho nên kho dữ liệu vẫn trống.”
Cô đặt văn bản xuống, không vui nhìn Tiết Thiếu: “Kho dữ liệu trống, anh hãy điều tra thủ công đi!”
Tiết Thiếu lạnh lùng hỏi: “Giám đốc Lâm, tại sao không thể dùng số liệu cũ? Cứ đơn cử là của năm ngoái đi, chênh có một năm thì làm sao?”
Hiểu Khiết nhìn anh ta một cái, sau đó quay sang cả nhóm, nghiêm giọng: “Thói quen tiêu dùng của khách hàng thay đổi hằng ngày, điều tra thị trường là móc xích quan trọng nhất cho bản kế hoạch, không hiểu được trái tim khách hàng thì không thể giành được trái tim họ.”
Tiết Thiếu chau mày, nói thẳng những gì đang nghĩ, có vẻ mỉa mai, “Tôi lo là trái tim của khách hàng cũng giống như trái tim của giám đốc, thay đổi từng giây. Tốc độ điều tra thị trường của chúng tôi mãi mãi không so nổi với tốc độ giám đốc thay đổi tâm ý.”
Tô Lợi phụ họa theo: “Đúng thế! Thay vì bắt chúng tôi lãng phí thời gian điều tra thị trường, chi bằng giám đốc nêu thẳng suy nghĩ của mình để chúng tôi chiều theo, như thế mới không công cốc.”
Lời châm chọc của Tô Lợi và Tiết Thiếu nhận được ánh mắt tán đồng của các đồng nghiệp bên cạnh.
Hiểu Khiết biết tất cả đang phẫn nộ bất bình, không thể lẩn tránh nữa, “Tôi biết bản kế hoạch mà các bạn vất vả làm ra bị tôi phủ nhận, khiến trong lòng các bạn khó chịu. Nhưng giám đốc Thang rất coi trọng hoạt động kỷ niệm năm nay, tôi không muốn chị ấy thất vọng về phòng kế hoạch. Ngày trước, khi mọi người nộp hồ sơ vào phòng kế hoạch của Spirit Hoàng Hải, hẳn là vì có cảm hứng với cái mới, trong đầu chứa rất nhiều ý tưởng đặc biệt và nhiệt huyết. Nhưng sau khi vào làm mới phát hiện, kế hoạch vận dụng lại, ý tưởng thì trùng lặp, việc duy nhất có thể làm chính là điều chỉnh cỡ chữ, thay đổi màu sắc trên bản Word, chắc chắn rất thất vọng, đúng không?”
Nhóm người đưa mắt nhìn nhau.
Hiểu Khiết tiếp tục: “Cho nên tôi cho mọi người một cơ hội mới. Tôi không quan tâm đến thu nhập hay chức vụ của các bạn, tôi chỉ muốn sự sáng tạo. Tôi hy vọng các bạn sẽ mạnh dạn đưa ra ý tưởng, chỉ cần đủ nỗ lực, đủ sáng tạo, tôi nhất định sẽ sử dụng. Tôi tin, các bạn có thể đưa ra một bản kế hoạch phù hợp với thực tế hơn bản kế hoạch vừa bị bỏ đi!”
Các thành viên trong nhóm lúc đầu còn phản đối, dần dần thái độ cũng dễ chịu hơn.
Hiểu Khiết khích họ: “Hay là các bạn cảm thấy mình sẽ thua đồng nghiệp nhóm kia?”
Tất cả do dự một lát, đồng thanh: “Chúng ta sẽ không thua!”
Tinh thần của mọi người phấn trấn lên.
Bên này, các thành viên của nhóm Thang Tuấn đang âu sầu ảo não, ai cũng đầy lo lắng muộn phiền. Thang Tuấn đi đi lại lại, cố gắng suy nghĩ.
Kim đồng hồ đã chỉ hơn tám giờ tối.
Bên kia, các thành viên của nhóm Hiểu Khiết cố gắng tìm kiếm số liệu trên mạng, Tô Lợi đang giải thích cho Hiểu Khiết về ý tưởng của mình, Hiểu Khiết mím môi, lắc đầu.
Kim đồng hồ trên tường không ngừng chạy.
Mọi người lần lượt rời khỏi công ty, cuối cùng trong phòng họp chỉ còn lại có một mình Thang Tuấn và Hiểu Khiết. Bàn của cả hai đều chất đầy tài liệu. Họ đều đang nỗ lực suy nghĩ về bản kế hoạch.
Càng lúc càng khuya, tòa nhà của Hoàng Hải sừng sững giữa màn đêm tĩnh lặng, xe cộ xung quanh cũng càng ngày càng ít.
Không biết từ lúc nào, Thang Tuấn lờ mờ tỉnh dậy, phát hiện mình đã ngủ gật.
Anh vươn vai, nhìn đồng hồ, quyết định đứng lên rửa mặt. Ra ngoài phòng họp, ngang qua phòng Hiểu Khiết, anh thấy đèn vẫn sáng, nhưng trong lại hoàn toàn yên tĩnh. Anh nhìn vào, chỉ còn một mình Hiểu Khiết đã ngủ gục.
Vì mệt mỏi, cô ngủ rất ngon, hoàn toàn không biết Thang Tuấn mở cửa bước đến.
Anh rón rén lại gần, sợ sẽ làm cô tỉnh giấc. Ngắm khuôn mặt ngủ say của cô, ánh mắt anh thật trìu mến, “Mệt rồi phải không? Thực ra anh cũng thế. Em ngốc quá, sao không nói sớm với anh là thấy bản kế hoạch chưa đủ tốt? Anh cũng biết nó chưa đủ hoàn hảo. Nhưng, nếu như trước cuộc họp em thảo luận với anh, không chừng chúng ta vẫn còn cơ hội để sửa lại nội dung, sự việc đã không thành ra như vậy.”
Hiểu Khiết hít một hơi sâu, khẽ động đậy. Thang Tuấn giật mình, phát hiện cô vẫn chưa tỉnh mới thở phào. Anh ngồi xuống cạnh cô, khẽ cười: “Nếu bây giờ là cả hai cùng cố gắng chứ không phải cố gắng một mình thì tốt biết bao?”
Truyện Tiểu Thuyết Trong lòng tôi hiểu rõ, có lẽ lần này đi hát với cậu ấy, cũng chính là buổi tiễn đưa. Vì tất cả các giấy tờ, Vịnh Nhi đã chuẩn bị đ......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Ở đầu đường lại là hình bóng của anh. Đèn đường của buổi hoàng hôn, chiếu không hết bước chân của chúng ta. Hoa bồ công anh bên đườn......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết “Cái gì xin lỗi với không xin lỗi! Trên thế gian sẽ không tìm ra được người thứ hai nào mà ngu như em đâu!” Mắt anh giận đến nỗi như mu......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Phần 4: Học sinh chuyển trường Trịnh Vân Trác
Kiêu ngạo
Nam nữ đang yêu nhau thường dùng sự kiêu ngạo để làm tổn thương đối phươn......Xem tiếp »