“Tôi không thể đưa bản kế hoạch trên tay cho chị. Nó chưa đủ tốt!”
Thang Mẫn lạnh lùng nhìn Hiểu Khiết, “Chỗ nào?”
Hiểu Khiết bình tĩnh trả lời: “Giám đốc đã kỳ vọng nhiều như thế, bản kế hoạch này lại chưa có bước đột phá so với những năm trước, tôi không thể đưa một bản kế hoạch thế này cho chị.”
Thang Mẫn nhìn Hiểu Khiết đang cúi đầu, quay sang nhìn Thang Tuấn đang vô cùng kinh ngạc, cô lạnh lùng cười, “Chủ nhiệm Thang, giám đốc Lâm cho rằng bản kế hoạch mà tập thể vất vả làm ra không đủ tiêu chuẩn báo cáo, cậu cảm thấy thế nào?”
Thang Tuấn hai tay đặt trên bàn họp, kiên quyết phủ nhận, “Không! Tôi không cho rằng như thế! Bản kế hoạch này có sự đồng tâm hiệp lực cố gắng. Đây là một bản kế hoạch thành công. Tôi không đồng ý với ý kiến của giám đốc Lâm.”
Anh liếc về phía Hiểu Khiết, thoáng phẫn nộ.
Hiểu Khiết giải thích: “Các bạn dựa vào bản kế hoạch cho lễ kỷ niệm của những năm trước để thực hiện bản kế hoạch năm nay, tôi thừa nhận nó là một bản kế hoạch tốt, nhưng không phải là tốt nhất.”
Hiểu Khiết và Thang Tuấn đối đầu, không ai chịu ai.
Đám đông lo lắng nhìn hai người, nên làm thế nào đây?
Thang Mẫn nhìn Hiểu Khiết rồi lại nhìn Thang Tuấn, suy nghĩ một lát, đứng lên chìa tay ra với Hiểu Khiết, ý bảo đưa bản kế hoạch cho cô. Hiểu Khiết đưa nó cho Thang Mẫn.
Mọi người nhìn Thang Mẫn đầy kỳ vọng, chờ đợi quyết định. Thang Mẫn lướt qua trang bìa: “Nếu như Giám đốc Lâm đã nói như vậy, bản kế hoạch này coi như bỏ.”
Thang Mẫn đặt bản kế hoạch lên bàn, chặn tay lên.
Tất cả như bị dội một gáo nước lạnh, nhìn nhau khổ sở.
Thang Tuấn phản đối, “Chỉ vì thế mà chị cũng không xem, phủ nhận luôn sự cố gắng của chúng tôi?”
Thang Mẫn lạnh lùng nhìn Thang Tuấn, “Lâm Hiểu Khiết là giám đốc dự án mà tôi mời đến, tôi tin tưởng phán đoán của cô ấy, nếu như ngay đến cô ấy còn cảm thấy không đạt yêu cầu, vậy tôi đâu cần phải lãng phí thời gian xem bản kế hoạch đó?”
Thang Mẫn đưa mắt khắp lượt, ai nấy đều cúi đầu im lặng.
Thang Tuấn không nói gì. Hiểu Khiết cảm thấy áy náy.
“Lễ kỷ niệm đang đến gần, tôi không có thời gian để đợi các bạn từ từ làm lại một bản kế hoạch khác, lần này…” Thang Mẫn dừng lại một chút, quay sang Thang Tuấn và Hiểu Khiết, “Cậu, và cả cô nữa!”
Bị điểm danh, hai người đều sửng sốt.
“Mỗi người dẫn dắt một nhóm, ba ngày sau mỗi nhóm nộp lên một bản kế hoạch. Nhóm nào thua thì toàn bộ thành viên nhóm đó sẽ bị sa thải!”
Tập thể cùng hít ngược một hơi khí buốt, ai ai cũng hoang mang.
“Là sao?”
“Sa thải?”
“Giám đốc, thật vậy ư?”
“Giám đốc!” Thang Tuấn muốn ngăn cản nhưng Thang Mẫn hoàn toàn phớt lờ anh.
Cô tuyên bố tiếp, “Danh sách phân nhóm lát nữa sẽ được dán ở bảng thông báo chung. Buổi họp hôm nay kết thúc.”
Thang Mẫn bước ra khỏi phòng họp, để lại Thang Tuấn và Hiểu Khiết vẫn chưa kịp định thần. Chương 8: Bản kế hoạch PK[1">
[1"> PK: Thi đấu đối kháng
Rất nhanh, Sở Sở đã dán danh sách phân nhóm lên bảng thông báo. Cô vừa rời đi, mọi người lập tức châu lại.
Nhóm Hiểu Khiết gồm Tô Lợi, Tiết Thiếu và ba nhân viên khác. Còn nhóm Thang Tuấn là Trịnh Phàm, Tố Tố cùng ba người nữa.
Kẻ khóc người cười, những tiếng thở dài không ngớt.
Đến giờ ăn trưa, Hiểu Khiết nhìn thấy Tô Lợi, Tiết Thiếu và ba nhân viên nhóm mình bưng đĩa cơm đi tới. Mọi người đều đang thảo luận về danh sách ấy.
“Nếu không hài lòng với nhóm được phân thì bí mật đổi cho nhau được không?”
“Nằm mơ à! Cô nói đổi là đổi?”
“Muốn đổi thì đề nghị với giám đốc Thang, tôi xem cô có dám hay không?”
Mọi người vừa đi vừa bàn luận, khi đi qua bàn Hiểu Khiết, cô gật đầu chào bọn họ.
Nhóm người lập tức im lặng, nhìn nhau rồi khách sáo chào lại.
Hiểu Khiết thấy mọi người tỏ ra xa cách với mình, những gì định nói ban đầu đều nuốt xuống, chỉ gật đầu.
Họ cầm đĩa cơm đi thẳng đến chỗ cách xa cô nhất. Bất giác thấy buồn.
“Chủ nhiệm, chỗ này.” Nghe thấy giọng của Tố Tố, Hiểu Khiết ngẩng lên, chị ấy đang vẫy tay với Thang Tuấn, anh đang bưng đĩa cơm.
Thang Tuấn đi ngang qua chỗ cô, Hiểu Khiết muốn giải thích với anh, “Thang Tuấn…”
Không ngờ anh xem cô như không khí, hoàn toàn phớt lờ, không có phản ứng, đi thẳng đến bàn Tố Tố.
Cô nhìn thấy anh trò chuyện sôi nổi với cả nhóm, bỗng thấy lạc lõng. Hiểu Khiết đặt đũa xuống, nhìn chằm chằm vào chỗ cơm trên đĩa, thực sự không nuốt nổi.
Đúng lúc này, Sở Sở bê đĩa cơm đi tới, liếc đĩa cơm vẫn còn đầy thức ăn của Hiểu Khiết, “Không ăn nổi hả? Có phải không hợp khẩu vị? Giám đốc Lâm đặc biệt thật đấy, chẳng giống người bình thường chúng tôi, tiêu chuẩn cũng khác.” Sở Sở móc mỉa việc ban nãy cô phản đối bản kế hoạch tại phòng họp mà họ cho là rất tốt.
Hiểu Khiết cố tỏ ra bình tĩnh, “Tôi phải trở về chuẩn bị cho cuộc họp chiều nay, không có thời gian ăn uống.”
“Giám đốc Lâm chăm chỉ như thế, bây giờ lại là người đáng tin cậy của giám đốc Thang, tôi thực sự lo cho nhóm của Thang Tuấn, nếu thua họ sẽ bị sa thải.”
Sắc mặt của Hiểu Khiết thoáng biến đổi nhưng lập tức bình tĩnh lại.
Cô nghiêm túc: “Tôi sẽ cố gắng hết sức, bởi tôi tin năng lực của Thang Tuấn, cũng thể hiện rõ thái độ tôn trọng cuộc đua. Nếu tôi lười nhác thì chắc chắn sẽ không thắng nổi anh ấy.”
Cô chuẩn bị rời đi, Sở Sở bỗng nổi cơn thịnh nộ, “Giám đốc Lâm, có mấy lời tôi muốn nói với cô. Tôi biết cô rất coi trọng bản kế hoạch kỷ niệm năm nay, nhưng bên cạnh đó, cô cũng nên để ý tới mọi người mới phải chứ?”
Hiểu Khiết sửng sốt, định mở miệng giải thích thì Sở Sở lại tiếp tục, hoàn toàn không muốn để cô lên tiếng, “Trong cuộc họp, khi cô chỉ trích bản kế hoạch không tốt, cô có nghĩ đến cảm giác của Thang Tuấn không? Sáng hôm đó anh ấy đã rất cố gắng để thuyết phục tất cả đồng nghiệp sửa lại bản kế hoạch lần nữa, cô lại cố tình làm Thang Tuấn bẽ mặt. Xin hỏi giám đốc Lâm, đây là cách mà cô đối xử với bạn bè?”
Sở Sở bảo vệ cho Thang Tuấn giống như gà mẹ bảo vệ gà con, chất vấn Hiểu Khiết.
Bị Sở Sở nói đến mức bực mình, cô đáp: “Đây là công việc, tôi chỉ làm đúng trách nhiệm.”
Sở Sở tiến sát đến: “Nhưng Thang Tuấn coi cô là bạn, nếu giám đốc Lâm chỉ coi anh ấy là một cấp dưới thì đừng giả vờ làm bạn anh ấy nữa, tránh xa anh ấy ra một chút, đừng làm tổn thương Thang Tuấn nữa!”
Trước sự tấn công của Sở Sở, Hiểu Khiết đành phản công, “Tôi kh&oci
Truyện Tiểu Thuyết Trong lòng tôi hiểu rõ, có lẽ lần này đi hát với cậu ấy, cũng chính là buổi tiễn đưa. Vì tất cả các giấy tờ, Vịnh Nhi đã chuẩn bị đ......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Ở đầu đường lại là hình bóng của anh. Đèn đường của buổi hoàng hôn, chiếu không hết bước chân của chúng ta. Hoa bồ công anh bên đườn......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết “Cái gì xin lỗi với không xin lỗi! Trên thế gian sẽ không tìm ra được người thứ hai nào mà ngu như em đâu!” Mắt anh giận đến nỗi như mu......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Phần 4: Học sinh chuyển trường Trịnh Vân Trác
Kiêu ngạo
Nam nữ đang yêu nhau thường dùng sự kiêu ngạo để làm tổn thương đối phươn......Xem tiếp »