kế hoạch. Thang Tuấn dựa vào ý kiến phát biểu của mọi người để tổng hợp, “Trịnh Phàm chủ trương đưa ra các sản phẩm mới. Sở Sở chỉ ra vấn đề trọng điểm là cung cấp mẫu mã phù hợp. Tố Tố nêu được điểm quan trọng nhất, đó là… dịch vụ! Nếu Hoàng Hải thu hút được vài thương hiệu lớn trên thế giới, đồng thời những thương hiệu đó cũng gửi mẫu mã mới và đặt cửa hàng đầu tiên tại Hoàng Hải, tôi tin rằng chúng ta nhất định sẽ thu hút được những người tiêu dùng cao cấp của Thượng Hải, thậm chí là thế giới. Hoàng Hải lại cung cấp riêng những dịch vụ cao cấp cho khách VIP. Super, Service, Personal kết hợp ba điểm này lại. Tôi tin rằng hoạt động lễ kỷ niệm năm nay không chỉ có thể nâng cao m ức doanh thu mà còn có thể đề cao đẳng cấp!”
Sở Sở đề xuất: “Hay gọi dịch vụ này là ‘SSP Week’ đi, trong lễ kỷ niệm này mà đưa ra dịch vụ đặc biệt ấy, tôi nghĩ nhất định sẽ thành công!”
Tất cả đều bị thuyết phục, vui vẻ tán đồng.
Trịnh Phàm thốt lên: “Oa, nghe rất tuyệt!”
Nhưng Tố Tố vẫn thắc mắc: “Chủ nhiệm, ý tưởng này quá tuyệt vời, vấn đề là chúng ta đi đâu để tìm thương hiệu?”
Thang Tuấn đầy tự tin lôi điện thoại ra, “Từ nhỏ những trường mà tôi theo học đều là trường quý tộc, không ít bạn bè của tôi học về Fashion, gia nhập giới thời trang. Tôi tính lấy danh nghĩa họp lớp để hẹn họ nói chuyện, chắc có thể tìm ra vài đối tác.”
Sở Sở nói: “Đúng rồi, em nhớ Diệp Lượng kể là mình có quan hệ mật thiết với nhiều thương hiệu lớn, không chừng qua anh ấy, chúng ta sẽ dẫn được một số thương hiệu cao cấp.”
Trịnh Phàm tán thưởng, “Quá tuyệt rồi!”
Cả nhóm cuối cùng cũng yên tâm.
Thang Tuấn lên tiếng: “Nếu mọi người đều không còn ý kiến, chúng ta sẽ làm bản kế hoạch theo hướng này. Thời gian không còn sớm nữa, mọi người về nhà đi, ngày mai sẽ tập trung toàn lực cho bản kế hoạch!”
“Xem ra chúng ta không bị fire rồi, tiền viện phí của con trai tôi đã được đảm bảo. Chủ nhiệm, tôi yêu cậu.” Tố Tố ôm chầm lấy Thang Tuấn, anh nhanh chân né.
Mọi người đều cười ầm lên.
Trịnh Phàm vui vẻ: “Cung cấp dịch vụ riêng cho khách hàng, chiêu này nhất định có thể đánh bại nhóm của giám đốc Lâm, xem bọn họ còn dám coi thường chúng ta nữa không. Vào giây phút Hiểu Khiết biết mình thua cuộc, tôi nhất định sẽ chụp ảnh lại, tung lên mạng cho người ta download. Tiêu đề sẽ là ‘Nữ hoàng mất ngôi, anh thợ da đánh bại Gia Cát Lượng’!”
Tất cả đều hưng phấn, cho rằng nhóm mình nhất định sẽ thắng.
Những lời của Trịnh Phàm lại khiến Thang Tuấn lo thay cho Hiểu Khiết, anh nhìn lon trà giải nhiệt trầm tư rồi mỉm cười như đã biết người mang đến là ai.
Thang Tuấn ra khỏi Hoàng Hải. Sở Sở xách túi đi ngay phía sau.
Thang Tuấn quay lại cười: “Anh muốn đi hóng gió thôi, không cần đi cùng đâu, ngày nào cũng ở lại muộn thế này làm thêm với anh, uncle sẽ sốt ruột đấy.”
“Còn nói em nữa, anh bận đến mức chảy cả máu mũi, em không an tâm.”
Thang Tuấn cảm động: “Có sao đâu, chúng ta đã nghĩ ra ý tưởng rồi, bây giờ chỉ còn lại việc họp lớp và bàn chuyện hợp tác với bọn La Kiệt thôi. Em giúp anh nhiều thế này, sau cuộc đọ sức, anh mời em một bữa.”
Sở Sở chợt thấy ấm lòng, “Coi như anh cũng có lương tâm. Cuộc đọ sức kết thúc, anh mời em ăn mừng chiến thắng là được.”
Thang Tuấn khẽ chau mày, nếu anh thắng, Hiểu Khiết sẽ rơi vào tình trạng rất khó khăn, bất giác lại âu lo.
Sở Sở mỉm cười, thấy dường như Thang Tuấn thoáng buồn bèn hỏi: “Nghĩ ra ý tưởng rồi sao anh vẫn không vui?”
Thang Tuấn thở dài, “Anh chỉ sợ nếu thắng thì những thành viên nhóm kia phải làm sao?”
Sở Sở nghĩ nghĩ rồi đáp: “Chuyện đó không phải nghĩ nhiều, ở Thượng Hải này, em ít nhiều đều có quen biết các trung tâm thương mại lớn, nếu cần, giúp họ sắp xếp công việc cũng không khó.”
“Vậy thì tốt.” Nhưng lời đảm bảo của Sở Sở vẫn không làm Thang Tuấn hết buồn, tâm sự của anh vẫn nặng trĩu.
Sở Sở thăm dò: “Hay anh đang quan tâm tới… Hiểu Khiết?”
Bị nói trúng tim đen, Thang Tuấn cười khổ, không phủ nhận.
“Xảy ra tình trạng hôm nay đều là do Lâm Hiểu Khiết, cô ta phản bội mọi người. Nếu như trước khi báo cáo…”
Thang Tuấn ngắt lời Sở Sở, “Thực ra anh cũng có lỗi.”
Sở Sở ngạc nhiên.
“Thú thực, bản báo cáo đó anh cũng không hài lòng, chỉ là không đủ dũng khí nói thật với nhân viên trong phòng.” Thang Tuấn quay sang Sở Sở, “Nếu ngay từ đầu anh dũng cảm hơn, sự việc không phải thế này. Là do anh không tin vào bản thân, cũng không tin tưởng nhân viên.”
Bất giác, Sở Sở e sợ tình cảm Thang Tuấn dành cho Hiểu Khiết sâu đậm hơn cô tưởng.
“Em xem, chúng ta chẳng phải đã nghĩ ra ‘SSP Week’? Nếu lúc đầu anh tin tưởng họ, tin tưởng bản thân thì Hiểu Khiết cũng không cần phủ nhận bản kế hoạch cũ trước mặt chị anh.”
Sở Sở khuyên nhủ: “Thang Tuấn, anh không cần phải tìm lý do hộ cô ta. Mọi người phải tôn trọng nhau. Trước mặt giám đốc Thang mà cô ta quyết định phản bội phòng kế hoạch, đó là thực tế. Cho nên nếu nhóm bên đó thua thì là do tự Hiểu Khiết gây nên, anh không cần thương hại cô ta, người ta chẳng quan tâm đến anh đâu.”
Thang Tuấn lắc đầu, lấy lon trà giải nhiệt ra, “Vậy sao? Anh vẫn cảm nhận được sự quan tâm lặng lẽ của cô ấy, nếu không thì sao lại đưa anh lon trà này.”
Sở Sở nhận ra Thang Tuấn đang mềm lòng, cố ý đứng ở lập trường bạn bè phân tích, “Một lon trà chẳng có ý nghĩa gì, đợi đến lúc PK, đảm bảo cô ta vẫn không nể tình nương tay. Lâm Hiểu Khiết muốn anh mất cảnh giác, bằng không tại sao cô ta phải gián tiếp đưa đồ uống cho anh?”
Thang Tuấn sững người lại, cười buồn, “Là như vậy ư?”
“Đương nhiên, cho nên anh đừng mềm lòng. Hãy nhớ việc đi hay ở của các thành viên trong nhóm đều nằm trong tay anh. Nếu anh lơ là, họ sẽ phải trả giá bằng chính công việc của mình.”
Nghĩ đến họ, Thang Tuấn lập tức sực tỉnh, “Em nói đúng, anh sẽ cố gắng, không để Hiểu Khiết ảnh hưởng đến mình nữa.” Anh quả quyết mình sẽ làm được.
Gương mặt Sở Sở thể hiện rõ sự bất an.
Trong một phòng họp khác, Tiết Thiếu và Hiểu Khiết đang ngồi đối diện nhau. Tô Lợi thao tác trên máy tính, chiếu PPT[2">. Hiểu Khiết nhìn bản báo cáo trên màn chiếu.
[2"> PPT: Định dạng file Microsoft PowerPoint.
Tiết Thiếu lên tiếng: “Các thương hiệu trong bản báo cáo trên chính là những thương hiệu đã vào Hoàng Hải tính đến thời điểm này.”
Hiểu Khiết nói: “Rất tốt, rất đầy đủ. Anh có ý kiến gì về các thương hiệu đã vào Hoàng Hải không?”
Tiết Thiếu đáp: “Đến bây giờ mà nói, các thương hiệu đó đều là thương hiệu hàng đầu thế giới, nhưng nếu nhìn ở góc độ phát tr
Truyện Tiểu Thuyết Trong lòng tôi hiểu rõ, có lẽ lần này đi hát với cậu ấy, cũng chính là buổi tiễn đưa. Vì tất cả các giấy tờ, Vịnh Nhi đã chuẩn bị đ......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Ở đầu đường lại là hình bóng của anh. Đèn đường của buổi hoàng hôn, chiếu không hết bước chân của chúng ta. Hoa bồ công anh bên đườn......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết “Cái gì xin lỗi với không xin lỗi! Trên thế gian sẽ không tìm ra được người thứ hai nào mà ngu như em đâu!” Mắt anh giận đến nỗi như mu......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Phần 4: Học sinh chuyển trường Trịnh Vân Trác
Kiêu ngạo
Nam nữ đang yêu nhau thường dùng sự kiêu ngạo để làm tổn thương đối phươn......Xem tiếp »