n phản ứng gượng gạo ấy, nhàn nhạt lên tiếng: “Tôi không có gì để nói cả.”
Nghe thấy thế, tất cả lại bối rối.
“Sao không ăn đi? Hay là nhìn thấy tôi thì không muốn ăn nữa?” Nét mặt Hiểu Khiết cứng đờ, chẳng nói chẳng cười.
Ai nấy lập tức cầm đũa lên, im ắng ăn uống.
Căn phòng yên tĩnh đến mức làm người ta lúng túng, không ai nói chuyện với ai, tất cả đều cắm cúi ăn cơm. Sở Sở gắp thức ăn cho Thang Tuấn, “Anh thích ăn dạ dày cá nhất mà.”
Thang Tuấn mỉm cười, rót nước ngọt cho Sở Sở.
Hiểu Khiết nhìn cử chỉ thân thiết giữa hai người họ, lại nhìn những người khác đang căng thẳng lo lắng, cuối cùng cô đặt đũa xuống.
Tất cả lập tức đưa mắt về phía cô. Hiểu Khiết rót cho mình một ly rượu, nâng lên nói: “Không khí khó xử thế này tôi nên đi trước thì hơn. Rất vui được làm quen với mọi người, buổi liên hoan hôm nay đến đây thôi. Tôi xin uống trước ba ly.”
Cô nhanh chóng cạn hết ba ly, đứng lên định ra về.
Tố Tố bắt gặp sự khó xử của mọi người, vội lên tiếng giữ cô, “Giám đốc đừng thế. Chúng tôi chỉ chưa quen thôi, đợi lát nữa sẽ náo nhiệt ngay, có phải thế không?” Tố Tố vừa nói vừa lén nhìn sang Thang Tuấn.
Trịnh Phàm rốt cục cũng chịu thua, cầm chai rượu lên hắng giọng: “Thế này vậy, chúng ta chắc đều ăn no rồi, chi bằng chơi một trò góp vui đi, để hiểu nhau hơn.” Cô xoay ngang chai rượu lên bàn, “Trò nói thật, chai rượu này sẽ quyết định, nó xoay chỉ đúng ai thì người đó phải thành thật trả lời một câu hỏi.”
Lập tức có tiếng phản đối: “Tôi không muốn.”
“Đây là trò chơi của thanh niên phải không?”
Tố Tố lại rất hào hứng: “Được thôi, chơi nào. Đừng quên chủ nhiệm Thang đã nhắc nhở, chẳng mấy khi tụ tập, phải vui hết mình chứ.”
Lần này thì ngoan ngoãn rồi.
Hiểu Khiết chau mày, tính từ chối.
Sở Sở góp lời: “Tôi thấy cũng hay, mục đích buổi liên hoan này là muốn giám đốc Lâm làm quen với cả phòng, trò chơi nói thật chỉ là hỏi thẳng mấy câu, đơn giản lại không mất thời gian. Giám đốc Lâm chơi cùng nhé?”
Sở Sở trực tiếp đặt chiếc chai không trước mặt Hiểu Khiết.
Hiểu Khiết nhìn cô, thoáng do dự mới đáp: “OK, nếu mọi người đều muốn chơi thì tôi cũng không nên làm tập thể mất hứng.”
Cô đặt chai rượu lên bàn, xoay một vòng. Chai rượu quay ở giữa bàn, ai nấy nín thở nhìn nó. Tốc độ quay chậm dần, miệng chai chỉ vào Tô Lợi.
Tố Tố giơ tay: “Tôi hỏi trước. Tô Lợi, cô có người yêu chưa?”
Tiết Thiếu chợt giật mình, nhìn Tô Lợi chờ đợi.
Mọi người hưởng ứng theo, “Nói mau nói mau.”
Thái độ của Hiểu Khiết giờ dịu đi, khuôn mặt giãn ra, nhấp một ly rượu.
Tô Lợi tự tin trả lời: “Có rồi.”
Tiết Thiếu kinh ngạc, như kẻ thua cuộc, vô cùng thất vọng.
Những người khác vẫn chưa thấy thỏa mãn.
Trịnh Phàm hỏi: “Ai ai ai? Là người trong công ty à?”
“Không nói. Đã bảo chỉ một câu thôi, đến lượt người khác.” Tô Lợi với tay xoay chai rượu, nó lại quay tròn.
Hiểu Khiết đã uống không ít rượu, ngà ngà say.
Chai rượu dừng lại, chỉ về Trịnh Phàm. Mấy giây trước Trịnh Phàm hỏi dồn Tô Lợi, bây giờ sững lại.
Tô Lợi vui vẻ: “Ha ha, phong thủy luân chuyển, bây giờ đến lượt tôi, cô có người yêu chưa?”
Nét mặt Trịnh Phàm chợt buồn bã. Tố Tố, Tiết Thiếu và những đồng nghiệp khác vội trừng mắt nhìn Tô Lợi, ra hiệu im lặng. Thang Tuấn và Hiểu Khiết cũng phải tò mò.
Trịnh Phàm hít một hơi thật sâu, miễn cưỡng tỏ ra bình thản đáp: “Hiện giờ không có. Cái tên khốn nạn đó bỏ tôi coi như xong, lại còn lấy toàn bộ sổ tiết kiệm của tôi, quẹt hỏng cả thẻ của tôi, hại tôi phải gánh khoản nợ mấy chục vạn.”
Hiểu Khiết bất giác lầm bầm: “Chà, tôi cũng gánh khoản nợ 80 vạn!” Nghĩ thế lại thấy ỉu xìu, lại uống thêm rượu.
Thang Tuấn lặng lẽ nhìn cô uống hết ly này đến ly khác.
Trịnh Phàm đáp xong thì xoay chai rượu, lần này là Tố Tố. Chị nhìn mọi người, bỗng dưng không ai nghĩ ra câu hỏi. Tiết Thiếu miễn cưỡng: “Con trai chị gần đây thế nào?”
Tố Tố thở dài, “Tình hình lúc tốt lúc xấu. Nghe nói bang Seattle bên Mỹ có một bác sỹ chuyên khoa não rất giỏi, đợi tiết kiệm đủ tiền tôi định đưa cháu sang Mỹ làm phẫu thuật.”
Thang Tuấn và Hiểu Khiết kinh ngạc nhìn, không ngờ mỗi người đều có những nỗi khổ tâm như vậy.
Tố Tố xoay chai rượu, nó chỉ vào Hiểu Khiết. Sở Sở cười: “Cuối cùng cũng đến lượt nhân vật chính.” Cả đám thầm reo lên, đưa mắt về phía cô.
Thang Tuấn khẽ mỉm cười, chờ người đặt câu hỏi.
Anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, lại không ai dám mở màn. Bầu không khí im lặng đến khó xử bao trùm.
Hiểu Khiết tự rót một ly rượu, cạn một hơi, “Cần hỏi gì thì hỏi đi chứ.” Được lời như cởi tấm lòng, câu hỏi ào ào đổ tới.
Trịnh Phàm: “Ngoài việc phụ trách dự án cho lễ kỷ niệm trung tâm thương mại năm nay, cô còn có nhiệm vụ gì khác không?”
Tố Tố: “Tại sao đột nhiên cô lại đến Spirit Hoàng Hải? Có phải vì chia tay với Cao Tử Tề không?”
Tô Lợi cố tình liếc Thang Tuấn một cái: “Bạn trai hiện giờ của cô rốt cuộc là ai?”
Hiểu Khiết không biết phải trả lời câu nào, “Một lần chỉ được hỏi một câu thôi mà?”
Tiết Thiếu đảo mắt, giành nói trước: “Để tôi hệ thống lại cho. Giám đốc, sau đêm hội WIP chúng tôi đều rất tò mò, cô và chủ nhiệm Thang rốt cuộc có quan hệ như thế nào? Có phải vì anh ấy nên cô đến Spirit Hoàng Hải không?”
Nghe vậy, trong lòng Sở Sở hồi hộp lắm. Còn Thang Tuấn thì vừa lo lắng vừa hy vọng. Hiểu Khiết hơi bất ngờ, nhìn Thang Tuấn một cái, do dự chốc lát, hít một hơi thật sâu, “Tôi và Thang Tuấn…”
Trịnh Phàm vội la to, cắt lời Hiểu Khiết: “Khoan! Giám đốc, à ừm… thật sự xin lỗi, có thể đổi câu hỏi được không?”
Tất cả mọi người đều đưa mắt về phía Trịnh Phàm. Cô phân trần: “Cho tôi xin, mặc dù mấy tin vỉa hè đó rất quan trọng, nhưng bát cơm của chúng ta quan trọng hơn, cơ hội này phải biết nắm bắt.”
Mọi người như sực tỉnh, gật đầu lia lịa.
Tố Tố lên tiếng: “Đúng đúng đúng, chính sự quan trọng nhất.”
Trịnh Phàm lấy dũng khí: “Giám đốc, xin hỏi giám đốc Thang Mẫn có giao cho chị nhiệm vụ bí mật nào khác không?”
Truyện Tiểu Thuyết Trong lòng tôi hiểu rõ, có lẽ lần này đi hát với cậu ấy, cũng chính là buổi tiễn đưa. Vì tất cả các giấy tờ, Vịnh Nhi đã chuẩn bị đ......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Ở đầu đường lại là hình bóng của anh. Đèn đường của buổi hoàng hôn, chiếu không hết bước chân của chúng ta. Hoa bồ công anh bên đườn......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết “Cái gì xin lỗi với không xin lỗi! Trên thế gian sẽ không tìm ra được người thứ hai nào mà ngu như em đâu!” Mắt anh giận đến nỗi như mu......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Phần 4: Học sinh chuyển trường Trịnh Vân Trác
Kiêu ngạo
Nam nữ đang yêu nhau thường dùng sự kiêu ngạo để làm tổn thương đối phươn......Xem tiếp »