Hiểu Khiết và Thang Tuấn sửng sốt, nhanh chóng thu lời định nói lại, giả vờ như không có chuyện gì.
Sở Sở cười: “Xem ra hai người đang trao đổi nhiệt tình nhỉ.”
Thang Tuấn và Hiểu Khiết đều cười trừ.
Thang Tuấn hỏi: “Có việc gì thế?”
Sở Sở đưa tờ thông báo ra: “Giám đốc Lâm vừa tới làm việc tại phòng kế hoạch, chúng tôi định tổ chức một bữa tiệc chào mừng.”
Hiểu Khiết chau mày, “Hiện giờ đang vội làm bản kế hoạch cho lễ kỷ niệm, có vẻ không thích hợp lắm?”
Sở Sở nói: “Chỉ là một buổi tối thôi mà. Ăn với nhau bữa cơm làm quen, không chừng lúc làm việc sẽ càng thêm hiệu quả.” Nhìn Thang Tuấn cau có, Sở Sở bẹo nhẹ vào má anh.
Sắc mặt Hiểu Khiết thoáng sầm lại.
Sở Sở tiếp tục: “Thoải mái chút đi, giám đốc Lâm vừa đến làm, đừng nghiêm nghị quá, người ta sợ đấy.”
Thang Tuấn mỉm cười với Sở Sở, gật đầu, “Anh biết rồi.”
Sở Sở nhìn sang Hiểu Khiết, “Tối nay ăn bữa cơm để mọi người hiểu nhau hơn nhé, bồi dưỡng tình cảm.”
Hiểu Khiết đáp: “Tối nay tôi muốn xem thêm tài liệu, tìm hướng sửa lại bản kế hoạch.”
“Tài liệu thì bất động, không chạy đi đâu. Đồng nghiệp thì động, muốn hợp tác phải hiểu nhau trước, có phải vậy không?”
Lời của Sở Sở khiến Hiểu Khiết không thể phản bác lại, đành đồng ý.
“Vậy cứ thế nhé, tối nay gặp lại.” Sở Sở nháy mắt với Thang Tuấn, quay người rời đi.
Hiểu Khiết nhìn sang Thang Tuấn, anh và Sở Sở đánh mắt đưa tình khiến cô tự nhiên bực mình, lườm anh một cái rồi cũng quay bước.
Thang Tuấn nhìn theo bóng lưng hai cô gái, bất lực thở dài.
Trong phòng uống nước, Hiểu Khiết nhìn tờ thông báo về buổi liên hoan, vo nó thành cục vứt vào thùng rác.
“Không đi liên hoan?” Thang Mẫn đột nhiên xuất hiện, làm Hiểu Khiết giật mình.
“Giám đốc.” Cô khẽ chào.
Thang Mẫn nhìn Hiểu Khiết, giọng nói bình thản, nói câu nào là trúng tim đen Hiểu Khiết câu ấy: “Tôi cứ tưởng cô đã chuẩn bị tốt tâm lý mới dám đến Hoàng Hải.”
Hiểu Khiết sững sờ: “Tôi đến để cắt giảm biên chế, không phải giao lưu kết bạn.”
Thang Mẫn cười: “Xem ra tôi kỳ vọng quá cao vào cô. Tôi nói rồi, so với những người không có năng lực, thì những người làm việc theo cảm tính còn tệ hại hơn. Trong môi trường làm việc từ xưa đến nay không có bạn bè, chỉ có kẻ địch. Buổi liên hoan này là trận đấu đầu tiên tôi muốn sắp xếp cho cô. Cô đã hiểu rõ ý đồ của tôi chưa?”
Hiểu Khiết cắn môi, gật đầu.
Thang Mẫn lạnh lùng: “Nếu là cô, tôi sẽ không lẩn tránh vấn đề. Đối diện với nó mới là biện pháp giải quyết. Hơn nữa, người phải quay lưng bỏ chạy, không nên là cô.” Dứt lời, cô rời khỏi đó.
Hiểu Khiết bặm môi, hạ quyết tâm không chịu khuất phục.
Trong phòng riêng của một nhà hàng Nhật Bản, cách trang trí và bàn ghế đều theo truyền thống đất nước này, mọi người ngồi xung quanh bàn dài. Thức ăn đã bày lên nhưng không ai đụng đũa.
Người thì nhìn đồng hồ, người thì nhìn điện thoại, ai ai cũng thầm trách móc.
Trịnh Phàm bực mình: “Sở Sở, cô có chắc giám đốc sẽ đến không?”
Sở Sở đáp: “Chắc chắn, trước khi hết giờ làm tôi đã xác nhận lại rồi, cô ấy nói sẽ đến.”
“Tôi không muốn đợi nữa, dù sao cũng chẳng muốn ăn với cô ta.” Tô Lợi bực tức.
Những người khác lũ lượt góp lời: “Đúng thế đấy.”
“Tôi muốn về.”
“Đói chết đi được.”
“Không đợi nữa.”
Tố Tố chua chát nói: “Các sếp đều thế cả, thích ra vẻ. Đến muộn nửa tiếng là đương nhiên, đến muộn một tiếng là bình thường, đột nhiên có việc không thể đến cũng nằm trong phạm vi hợp lý.”
Trịnh Phàm nói: “Chuyện đó cũng không chắc, chủ nhiệm Thang vẫn đúng giờ đấy thôi. Coi buổi liên hoan hôm nay là buổi chào đón chủ nhiệm Thang cũng được, như thế sẽ vui hơn.”
Tiết Thiếu gật đầu: “Đề nghị hay đấy, quên cái cô Lâm kiêu ngạo đó đi.”
Thang Tuấn lúng túng, không biết nên phản ứng thế nào, đành mỉm cười lịch sự.
Bầu không khí trở nên nhiệt tình hơn một chút.
Tố Tố mở miệng: “Chủ nhiệm Thang, trước kia chúng tôi hiểu nhầm cậu rồi, xin lỗi cậu.”
“Hiểu nhầm gì cơ?” Thang Tuấn không hiểu.
Trịnh Phàm đáp: “Hôm nay chúng tôi mới biết, anh và chúng tôi đứng cùng một trận tuyến, sau này chúng ta sẽ đồng lòng chống lại cô giám đốc hay gây chuyện vô lý kia.”
Thang Tuấn bất giác chau mày.
Tiết Thiếu nói: “Cảm ơn anh hôm nay đã bảo vệ chúng tôi trong phòng họp.”
Tô Lợi góp lời: “Sau này xin anh chỉ bảo thêm.”
Thang Tuấn nghiêm giọng: “Hiểu Khiết không giống như mọi người nói đâu. Cô ấy rất tốt với đồng nghiệp, đối với công việc cũng rất có trách nhiệm. Để công việc được hoàn hảo cô ấy thường thức thâu đêm, để đồng nghiệp không bị mắng cô ấy thường gánh vác bớt công việc, cô ấy là người tình nguyện để bản thân chịu ấm ức cũng vẫn nghĩ cho người khác.” Đột nhiên anh giải thích thay Hiểu Khiết khiến mọi người khó xử.
Sở Sở đã nhận ra suy đoán trước kia của cô không sai – Anh có ý với Hiểu Khiết.
Thang Tuấn nói: “Vì cô ấy nỗ lực như thế nên khi bị nói là dựa vào các mối quan hệ, dựa vào các vụ scandal, cô ấy mới tức giận! Các bạn tức giận vì bị cô ấy phủ nhận sự nỗ lực, nhưng chẳng phải các bạn cũng đang đối xử với cô ấy như thế? Tôi hy vọng tất cả có thể hòa thuận với nhau, hãy nhìn nhận lại cô ấy.”
Cả nhóm người sửng sốt nhìn Thang Tuấn, bỗng dưng im bặt.
Bầu không khí đang sượng sùng thì cửa phòng đột nhiên mở ra, nhân viên phục vụ dẫn Hiểu Khiết vào, cô giải thích: “Chuẩn bị đi thì có một số việc phải xử lý nên tôi đến muộn.”
Vừa mới nói giúp cho Hiểu Khiết mà cô đã xuất hiện, Thang Tuấn hơi lúng túng.
Tất cả thấy Hiểu Khiết là chau mày, nhìn nhau tỏ ra không vui.
Hiểu Khiết hiểu nhầm, nghĩ rằng người ta lại bàn tán về cô, bèn lạnh lùng không thèm để tâm.
Sở Sở định thần lại, ân cần đứng dậy, “Giám đốc, mời ngồi bên này.”
Hiểu Khiết lặng lẽ ngồi xuống, mọi người cũng lập tức bận rộn. Rót nước ngọt, xé vỏ đũa, lấy giấy ăn lau bát, tất cả đều lảng tránh ánh mắt cô. Thang Tuấn cũng vậy.
Sở Sở mở lời: “Nhân vật chính của buổi liên hoan cuối cùng cũng đến, sau đây giám đốc Lâm có đôi lời nhé!”
Mọi người ủng hộ một tràng pháo tay, hy vọng bầu không khí sẽ khá hơn.
Truyện Tiểu Thuyết Trong lòng tôi hiểu rõ, có lẽ lần này đi hát với cậu ấy, cũng chính là buổi tiễn đưa. Vì tất cả các giấy tờ, Vịnh Nhi đã chuẩn bị đ......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Ở đầu đường lại là hình bóng của anh. Đèn đường của buổi hoàng hôn, chiếu không hết bước chân của chúng ta. Hoa bồ công anh bên đườn......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết “Cái gì xin lỗi với không xin lỗi! Trên thế gian sẽ không tìm ra được người thứ hai nào mà ngu như em đâu!” Mắt anh giận đến nỗi như mu......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Phần 4: Học sinh chuyển trường Trịnh Vân Trác
Kiêu ngạo
Nam nữ đang yêu nhau thường dùng sự kiêu ngạo để làm tổn thương đối phươn......Xem tiếp »