Doug lắc đầu, “Cậu định chơi trò này bao lâu? Cứ thế này, tôi đảm bảo sẽ xuất hiện một Cao Tử Tề thứ hai đến cướp mất tình yêu của cậu đấy!” Một lần nữa, anh lại chạm vào nỗi đau của bạn.
Thang Tuấn nghiêm túc: “Cao Tử Tề out rồi!”
“Cao Tử Tề out rồi, nhưng Doug đã in!” Doug búng tay một cái, thản nhiên tuyên bố.
Thang Tuấn đờ người, trợn mắt, “Cậu dám! Có cả một hậu cung còn chưa đủ à? Không được phép vấy bẩn Hiểu Khiết!”
Đúng lúc này, điện thoại của Doug đổ chuông.
Thang Tuấn khinh bỉ hỏi: “Tifanny? Rebecca? Hay Samantha?”
“Suỵt…” Doug nhìn màn hình, ra dấu im lặng, “Là em Angel.”
Doug đi ra ban công.
“Thằng cha này, sao cùng một lúc tán mà tán được nhiều phụ nữ thế?” Thang Tuấn cười, lầm bầm.
Bất chợt, cửa phòng Hiểu Khiết vọng ra tiếng vặn tay nắm. Thang Tuấn giật mình, Doug cũng bàng hoàng, cả hai kinh hãi nhìn nhau.
Cánh cửa phòng Hiểu Khiết từ từ kéo ra, trong cơn nguy cấp, Thang Tuấn lập tức bổ nhào tới đóng sập cửa lại, không cho Hiểu Khiết mở cửa.
“Cửa phỏng hỏng hả? Tom, là anh phải không?” Hiểu Khiết đập tay gọi.
Doug hoang mang múa máy loạn xạ, ý hỏi Thang Tuấn sao lại đóng cửa?
Thang Tuấn ra sức lắc đầu, dùng một tay ra hiệu cho Doug bảo anh mau nghĩ ra cách.
Doug đành phải giơ đầu chịu trận, lộn xộn lên tiếng, “À thì,… Tôi vừa tắm xong, chờ chút để tôi mặc quần áo.”
“Được, anh nhanh lên nhé, tôi khát nước.” Hiểu Khiết không nghi ngờ.
Doug vội chạy lại thay Thang Tuấn giữ cửa, nhỏ giọng: “Ở đây giao cho tôi, trốn đi.”
Thang Tuấn dáo dác tìm chỗ.
Hiểu Khiết tiếp tục gõ cửa, “Tom, Tom, anh xong chưa?”
Thấy Thang Tuấn đã trốn xong, Doug mới buông tay, Hiểu Khiết thấy Doug vẫn mặc bộ đồ ở nhà thì nghi ngờ, “Anh mặc quần áo cũng nhanh nhỉ!”
Thấy Hiểu Khiết đi về góc Thang Tuấn ẩn nấp, Doug vội gọi to một tiếng. Cô giật nảy mình, quay lại. Thấy Thang Tuấn đứng ngay sau Hiểu Khiết, cô định ngoái đầu, Doug lập tức dùng hai tay kẹp đầu giữ nguyên nhìn mình.
Với khuôn mặt biến dạng, Hiểu Khiết thắc mắc: “Tự nhiên anh bóp mặt tôi làm gì?”
Doug sờ má cô, bịa bữa: “Tôi thấy da cô mịn thật, dùng sản phẩm dưỡng da nào đấy? Căng quá đi!” Anh đang cố kéo dài thời gian giúp Thang Tuấn, cố tình miết hai má Hiểu Khiết, không cho cô ngọ nguậy.
Hiểu Khiết cố gắng thoát khỏi bàn tay của Doug, nhưng vùng vẫy mãi không thoát nổi.
Doug nháy mắt với Thang Tuấn, ra hiệu bạn hãy mau đi đi. Thang Tuấn hoảng hốt tìm chỗ trốn, đang tính chạy vào bếp, bất cẩn xô phải chiếc ghế, gây ra tiếng động.
“Gì thế?”
Hiểu Khiết ngạc nhiên, hiếu kỳ quay lại, lẽ ra đã bắt gặp Thang Tuấn ở ngay trước mặt nhưng Doug lại vòng tay bịt mắt cô lại.
“Anh làm trò gì vậy hả?” Hiểu Khiết chẳng trông thấy gì.
Doug hét lên: “Trời ơi! Con gián to quá! Tốt nhất là cô đừng nhìn, đáng sợ lắm.” Anh vừa nói, vừa hất cằm ra phía cửa, “Con gián thối tha, mau cút đi, mau cút đi.”
Doug thở phào khi cánh cửa khép lại, Thang Tuấn đã thuận lợi rời đi, “Cuối cùng nó cũng cút đi rồi.”
Doug vừa buông tay ra, Hiểu Khiết lập tức truy hỏi: “Tom, anh kỳ quặc thật đấy.”
Doug ra vẻ như không có chuyện gì, ngáp một cái rõ to, vươn vai, “Muộn quá rồi, tôi mệt lắm, cô cũng đi nghỉ sớm đi.”
Doug nhanh chân chuồn về phòng mình.
Hiểu Khiết chẳng hiểu mô tê gì, định rót cho mình ly nước, thì phát hiện ra trên bàn ăn đang có hai ly.
Cô cầm nước lên mà đầy thắc mắc.
Doug vào đến phòng, vuốt ngực nhẹ nhõm. Điện thoại của anh đổ chuông, anh nhấc máy bực bội: “Ngài Thang à, yên tâm đi, tôi đã về phòng và nằm lên giường rồi, Hiểu Khiết chưa phát hiện ra anh đâu!”
Đầu dây bên kia, Thang Tuấn cũng bớt lo, “Lúc nãy đúng là quá nguy hiểm. Tôi đã gửi cho anh những bức ảnh mà trước kia từng gửi cho Hiểu Khiết, ngày mai anh cứ theo đó mà dẫn cô ấy đi, sẽ không vấn đề gì đâu. Nhớ check mail nhé, chúc ngủ ngon.”
Doug cúp máy, sao số anh đen thế không biết.
Ngày hôm sau, Doug theo những địa điểm trong ảnh, bắt đầu dẫn Hiểu Khiết lang thang khắp London. Thang Tuấn đeo một chiếc kính râm, đội mũ, trông như ăn trộm bám theo hai người.
Họ bước sóng vai, Hiểu Khiết chỉ chiếc cầu tháp London, quay sang nói gì với Doug.
Thang Tuấn đứng cuối phố mà vô cùng ghen tỵ, “Cái tên Doug, cố tình đứng gần thế là sao?”
Chợt, Doug quay lại lén vẫy tay trêu ngươi Thang Tuấn, khiến cho anh chỉ muốn xông ra đánh cho tên đó một trận.
Hiểu Khiết vui vẻ lôi thỏ Peter thập thò trong ba lô ra. Cô đặt chú ta lên trên đầu, tạo dáng như cùng cố đỡ chiếc cầu đằng xa.
Doug mỉm cười, chụp ảnh cho cô. Doug giơ ngón tay cái lên với Hiểu Khiết, cả hai cười nói vui vẻ đi tiếp.
Điểm đến thứ hai là đại giáo đường Westminster, Hiểu Khiết nhìn công trình hùng vĩ ấy mà không ngớt lời trầm trồ.
Doug thản nhiên pose với thỏ Peter, Hiểu Khiết mỉm cười, chụp cho Doug một kiểu. Thang Tuấn ẩn nấp vừa ghen tỵ vừa ngưỡng mộ.
Hiểu Khiết đang xem lại những bức ảnh vừa chụp xong, điện thoại của Doug có tin nhắn, anh mở ra, người gửi là Thang Tuấn, nội dung: Đừng có sàm sỡ cô ấy! Bỏ cái tay ra!
Doug nhếch mép ranh mãnh, liếc Thang Tuấn rồi khoác hẳn tay lên vai Hiểu Khiết, cố tình tỏ ra thân mật.
Hiểu Khiết nhìn Doug một cách kỳ quặc.
“Đi thôi, chúng ta đến điểm tiếp theo!” Doug thản nhiên vẫy tay tạm biệt, trêu tức Thang Tuấn.
Thang Tuấn tức lắm, “Tại sao mình lại đi tìm tên Doug lăng nhăng kia để nhờ vả chứ? Khó khăn lắm Hiểu Khiết mới thoát khỏi bàn tay Cao Tử Tề, bây giờ dê lại chui vào miệng hổ!”
Điểm đến thứ ba là công viên Hyde Park. Hiểu Khiết hồi hộp ngồi trên lưng ngựa, cô cho thỏ Peter ngồi phía trước, nghiêng đầu mỉm cười rạng rỡ.
GameAs.Wap.Sh - Đọc Truyện Tiểu Thuyết, Truyện Teen
Thang Tuấn ngồi trên băng ghế bên cạnh, lấy một tờ báo che ngang mặt, lén lút nhìn hai người kia đang vô cùng vui vẻ. Anh cố gắng kìm lòng ghen tức mà bất giác vo tròn tờ báo.
Tiếp đó, điểm đến thứ tư là vòng quay Piccaddily, sau khi chụp ảnh vui vẻ, họ lại cùng nhau ngồi lên chiếc xe bus hai tầng màu đỏ, đi khắp các con phố London, thưởng ngoạn cảnh đêm lung linh có một không hai.
Chẳng biết tự lúc nào, hai người đã đến cửa hàng tạp hóa nơi Hiểu Khiết và Thang Tuấn từng đi qua, cô bất giác nhớ lại lần bước vào cửa hàng nhỏ ấy.
Đang nghĩ, chợt thấy Doug chỉ vào những chú thỏ Peter trong tủ kính, “Mấy con này giống hệt của cô, có điều con thỏ của cô trông đặc biệt hơn.”
Doug không nhận ra thỏ Peter trong tay cô? Điều n&agra
Truyện Tiểu Thuyết Trong lòng tôi hiểu rõ, có lẽ lần này đi hát với cậu ấy, cũng chính là buổi tiễn đưa. Vì tất cả các giấy tờ, Vịnh Nhi đã chuẩn bị đ......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Ở đầu đường lại là hình bóng của anh. Đèn đường của buổi hoàng hôn, chiếu không hết bước chân của chúng ta. Hoa bồ công anh bên đườn......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết “Cái gì xin lỗi với không xin lỗi! Trên thế gian sẽ không tìm ra được người thứ hai nào mà ngu như em đâu!” Mắt anh giận đến nỗi như mu......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Phần 4: Học sinh chuyển trường Trịnh Vân Trác
Kiêu ngạo
Nam nữ đang yêu nhau thường dùng sự kiêu ngạo để làm tổn thương đối phươn......Xem tiếp »