AppsGameTruyệnBlog
* Bạn có thích GameAs.Wap.Sh ?

Đẳng Cấp Quý Cô

Đăng ngày 2014-05-04

/>


Thang Tuấn thở dài, “Chị, Hiểu Khiết như thế này em cũng có trách nhiệm.”



Thang Mẫn hỏi lại: “Lẽ nào em không có trách nhiệm với mẹ? Thang Tuấn, em là đồ ích kỷ.”



“Mẹ đã có chị. Spirit Hoàng Hải không cần em, nhưng Hiểu Khiết thì cần.”



Thang Mẫn hít một hơi thật sâu, sau đó lạnh lùng cất giọng: “Được, chị biết rồi, em cứ ở lại Anh đi.”



“Ai cho con đồng ý để nó ở lại?” Thang Lan kinh ngạc, lửa giận bốc lên là đầu lại đau.



Thang Mẫn bèn nghiêm giọng nói với Thang Tuấn: “Có thời gian thì về thăm mẹ, gần đây sức khỏe của mẹ không tốt.”



Thang Tuấn muốn hỏi thêm, nhưng nghĩ lại, anh khẽ mỉm cười, “Đừng hòng lấy chiêu này ra lừa em trở về Thượng Hải, em không dễ bị mắc lừa đâu.”



“Chị lừa em về làm gì? Chẳng phải em đã từ bỏ tất cả rồi sao?”



Thang Tuấn không biết nói gì hơn, trầm tư một lát, mỉm cười: “Được thôi, giám đốc Thang, giúp em chuyển lời đến chủ tịch, xin chủ tịch hãy bảo trọng. Đợi em xử lý xong mọi việc ở Anh sẽ trở về.”



Thang Mẫn đáp lại một tiếng bình tĩnh rồi cúp điện thoại. Cô nhìn Thang Lan, bà đang cầm thanh bạc hà ấn vào hai huyệt thái dương.



“Cơn đau của mẹ càng lúc càng thường xuyên, có cần đến bệnh viện kiểm tra không?” Giọng nói của Thang Mẫn có vẻ rất hời hợt nhưng vẫn ẩn chứa một sự quan tâm.



“Có đứa con trai như thế, không đau đầu được ư?!” Thang Lan điều chỉnh lại hơi thở, không vui hỏi: “Sao con lại đồng ý cho Thang Tuấn ở lại Anh?”



Thang Mẫn đáp: “Mẹ mà ép thì nó sẽ trốn. Muốn Thang Tuấn ngoan ngoãn trở về Hoàng Hải chỉ có một cách, đó là để nó cam tâm tình nguyện.”



Thang Lan hiểu rằng Thang Mẫn nói đúng, bà lặng lẽ thở dài.



“A, ha ha ha! Cửa này khó ghê!”



Trong phòng khách vang lên tiếng hét của Hiểu Khiết và tiếng nhạc Michael Jackson, cô cầm điều khiển trò Wii nhảy nhót theo tivi phòng khách. Doug ngồi trên sofa cười lăn lộn.



Hiểu Khiết đang vụng về học vũ đạo của Michael Jackson theo MV trong trò chơi, cố gắng giành điểm qua bàn.



Âm nhạc kết thúc, màn hình hiển thị một chữ “fail” to đùng.



Cô thất vọng nằm soài người trên ghế, giơ hai tay lên, “Tiết mục giải trí này khó quá! Mặc dù có đến hai cái điều khiển cho tôi sử dụng.”



Doug vung vẩy hộp bao bì trò chơi trước mặt Hiểu Khiết, “Sao lại thế được? Ở đây ghi là phù hợp với cả gia đình, từ người lớn đến trẻ em mà!” Anh chụp lấy tay cô, mở lòng bàn tay ra, miệng anh lẩm nhẩm bài hát, ngón tay gõ theo nhịp vào lòng bàn tay cô, “Chỉ cần theo đúng tiết tấu này thôi!”



“Không không không, lúc nãy thế này…” Hiểu Khiết cũng bắt chước chụp lấy tay của Doug, miệng lẩm nhẩm, ngón tay gõ gõ vào bàn tay anh, tiết tấu phải nhanh đến ba bốn lần.



“Đâu có khủng vậy?”



Hiểu Khiết phản bác: “Như thế mà! Lúc nãy anh không nghe kỹ, chơi thử một lần là biết ngay.” Cô đẩy vai Doug.



Anh không muốn lên, giả vờ như không được khỏe, quay đi chỗ khác, bất động trên sofa.



Cô nghi hoặc.



“Chả giấu gì cô, tôi là một kẻ mù vũ đạo!” Doug xua tay bất lực.



Hiểu Khiết hơi bất ngờ, sau đó cười ầm lên, “Ha ha ha, anh chỉ được cái miệng! Thật quá đáng! Cứ khoanh tay đứng nhìn tôi một mình nhảy loạn như thế hả?”



Hiểu Khiết đập gối dựa vào Doug, anh lấy vai đỡ. Hai người vui vẻ đùa giỡn một lúc, Hiểu Khiết mới đặt gối xuống.



Doug mỉm cười: “Chẳng mấy khi đến Anh, cô có thích đi chơi ở đâu không? Mai tôi dẫn cô đi.”



“Ừm, ngày trước anh gửi cho tôi rất nhiều ảnh về nơi mà thỏ Peter từng qua! Anh nói đợi tôi đến Anh sẽ dẫn tôi tới những nơi ấy, đừng nói là anh quên rồi nhé?” Gương mặt Hiểu Khiết rạng rỡ hẳn.



“Vậy sao?” Doug sựng lại, không biết Hiểu Khiết đang nói đến cái gì nhưng nhanh chóng ứng biến, “OK, nhưng có một nơi ngày mai tôi muốn đưa cô đến trước.”



Hiểu Khiết vui vẻ nói: “Nơi nào cơ?”



“Bí mật.” Doug nhìn cô chăm chú, nụ cười tươi tắn của cô bất giác làm anh động lòng, “Chồng chưa cưới của cô bị mù rồi, nếu là tôi thì sẽ không để cô đi đâu.”



“Đúng thế. Nếu tôi đến Anh sớm hơn một chút thì đã không xảy ra nhiều chuyện buồn thế này.”



“Nhưng nghĩ theo một hướng khác, nếu cô đến Anh, có lẽ sẽ để lỡ những việc quan trọng khác cũng nên.”



Hiểu Khiết nhớ lại những gì đã từng trải qua cùng Giai Nghi… Và cả Thang Tuấn.



Tại Lưu Viên, cô với anh không cẩn thận hôn nhau; tại nhà nghỉ, họ kề vai đứng ăn táo, ngắm mặt trời mọc; cả lần chơi kẹp bánh mỳ nữa, cô nhào ra phía trước, Thang Tuấn đứng đối diện, môi anh chạm lên má cô…



Còn Giai Nghi, khoác tay Tiểu Mã, ôm bó hoa và giấy đăng ký kết hôn, bước ra từ phòng đăng ký kết hôn. Cô ấy trao bó hoa cho Hiểu Khiết, “Tớ đã tìm được hạnh phúc của mình, rồi sẽ tới lượt cậu.”



Tất cả những ký ức này đều khiến cô không thể quên được. Hiểu Khiết mỉm cười, không phản bác lại nữa.



Doug nói: “Quả táo mọc trên cùng một cây cũng có quả ngon quả thối. Cuộc đời cũng vậy, vốn dĩ chẳng có gì trọn vẹn. Đôi khi chúng ta phải trải qua những việc vô cùng đau khổ mới biết trân trọng, bao dung, và yêu thương.” Anh nhìn Hiểu Khiết, cố tình chèn một câu tiếng Pháp: “C’est la vie.”



Đời là thế.



Hiểu Khiết phì cười.



Liếc đồng hồ trên tường, Doug đứng dậy, “Muộn rồi, cô đi nghỉ đi, sáng mai còn phải dậy sớm!”



“Ừ, vậy tôi đi tắm cái đã.”



Đêm tối, Tử Tề ngồi trong vườn, trên bàn đặt một tờ báo với dòng tít nổi bật ở trang đầu: “Mối tình sớm nở tối tàn, thiếu gia của Hoàng Hải là người thứ ba.” Phía dưới đăng bức ảnh Thang Tuấn và Hiểu Khiết bỏ đi bằng chiếc mui trần, dòng chú thích ghi: “Công tử Thang Tuấn của Spirit Hoàng Hải giành được trái tim vợ người.”



Tử Tề nhìn rất lâu vào hình Thang Tuấn, trong đầu hiện lên một loạt hình tượng…



Lúc ngắm mặt trời mọc, qua kính chắn gió, Thang Tuấn và Hiểu Khiết đứng trước đầu xe đùa vui; trước đêm hội WIP, Thang Tuấn thân thiết khoác vai Hiểu Khiết, mua váy tặng cô; lúc anh cầu hôn, Thang Tuấn nhảy ra phản đối, chất vấn: “Anh có thể đảm bảo sẽ không bao giờ biến mất khỏi bữa tiệc mừng nữa? Sẽ không bao giờ tắt máy cả đêm? Sẽ không bỏ Hiểu Khiết một mình? Sẽ không nói dối cô ấy? Tất cả những việc anh làm vì cô ấy đều xuất phát từ đáy lòng?” Sau khi Hiểu Khiết rời đi, Thang Tuấn tặng anh một cú đấm, cảnh cáo rằng, “Tao đã nói rồi, nếu mày khiến Hiểu Khiết phải rơi một giọt lệ, tao sẽ không tha cho mày!”



Tử Tề bất giác chau mày, dường như đã hiểu phần nào. Anh nhìn bức ảnh của Thang Tuấn, lầm bầm tự nhủ: “Tôi không định nhường Hiểu Khiết cho anh đâu!”


<
« Trước 1 ... 6667686970 ... 141 Tiếp ››
Thông Tin Truyện
Game Đang HOT
Chia sẻ bài viết
Đọc thêm truyện cùng chuyên mục
Nụ hôn của quỷ phần cuối  - GameAs.Wap.Sh

Nụ hôn của quỷ phần cuối

Truyện Tiểu Thuyết
Trong lòng tôi hiểu rõ, có lẽ lần này đi hát với cậu ấy, cũng chính là buổi tiễn đưa. Vì tất cả các giấy tờ, Vịnh Nhi đã chuẩn bị đ......Xem tiếp »
Nụ hôn của quỷ phần 5  - GameAs.Wap.Sh

Nụ hôn của quỷ phần 5

Truyện Tiểu Thuyết
Tôi kinh ngạc đứng nhìn họ. Trong đêm tối, gió thổi lạnh thấu xương. “Sao lại là cô?” Hàn Vĩnh Thái nhìn tôi, lời nói đầy tức giận. K......Xem tiếp »
Nụ hôn của quỷ phần 4  - GameAs.Wap.Sh

Nụ hôn của quỷ phần 4

Truyện Tiểu Thuyết
Ở đầu đường lại là hình bóng của anh. Đèn đường của buổi hoàng hôn, chiếu không hết bước chân của chúng ta. Hoa bồ công anh bên đườn......Xem tiếp »
Nụ hôn của quỷ phần 3  - GameAs.Wap.Sh

Nụ hôn của quỷ phần 3

Truyện Tiểu Thuyết
“Cái gì xin lỗi với không xin lỗi! Trên thế gian sẽ không tìm ra được người thứ hai nào mà ngu như em đâu!” Mắt anh giận đến nỗi như mu......Xem tiếp »
Nụ hôn của quỷ phần 2  - GameAs.Wap.Sh

Nụ hôn của quỷ phần 2

Truyện Tiểu Thuyết
Phần 4: Học sinh chuyển trường Trịnh Vân Trác Kiêu ngạo Nam nữ đang yêu nhau thường dùng sự kiêu ngạo để làm tổn thương đối phươn......Xem tiếp »
123»
Chuyên Mục Truyện
Truyện Ngắn
Truyện Dài
Truyện Tiểu Thuyết
Truyện Teen Story
Trà Sữa Tâm Hồn
Trò Chuyện Cuộc Sống
Truyện Cười
Truyện Ma
Game Hot Ngẫu Nhiên
Home | Tags | Wap Version | Chat|
Like or G+ ủng hộ GameAs.Wap.Sh nhé
Tải Game Miễn Phí|Tải Ucbrowser|Tai Tubemate|Tải Camera360|Tải Zalo|Tải Youtube|Tải Zing Mp3|Tải Face Book|Đọc Truyện Online|Hack GoPet|Hack Avatar Online|Hack Army|Đọc Truyện Tiểu Thuyết|Đọc Truyện Ngắn|Truyện Teen|Tải Zalo Chat|Tải Zalo Miễn Phí | Hướng dẫn kiếm tiền trên Youtube

Old school Easter eggs.