br />
Những ngày sau đó, hầu như ngày nào Doug cũng lái xe đưa Hiểu Khiết đi thăm thú khắp nước Anh.
Hiểu Khiết hỏi: “Hôm nay anh đưa tôi đi đâu?”
“Rồi cô sẽ biết.” Doug mỉm cười thản nhiên, nhấn ga, xe tăng tốc tiến về phía trước.
Rất nhanh đã đến nơi.
Một giáo đường xinh xắn, yên tĩnh với kiến trúc tinh tế hiện ra trước mắt, Hiểu Khiết đã trông thấy từ xa, tâm tình thật dễ chịu. Xuống xe, cô cùng Doug sánh vai trên con đường rợp bóng, hai người cười nói vui vẻ, sải bước về phía nhà thờ.
Càng đến gần, Hiểu Khiết càng trầm trồ trước vẻ trang nhã của công trình này: “Đẹp quá.” Cô hớn hở chạy tới, chiêm ngưỡng kỹ càng.
Doug theo ngay sau, rất vui khi thấy nụ cười của cô.
Cả hai bước vào bên trong, Hiểu Khiết không tiếc lời tán thưởng vẻ rực rỡ của những khối mosaic thủy tinh trên mái vòm và những bức bích họa tuyệt đẹp xung quanh.
Họ dạo một vòng, Hiểu Khiết lấy điện thoại ra chụp với Doug hết bức này đến bức khác.
Cô xem lại ảnh, hỏi Doug: “Anh đưa tôi đến đây làm gì?”
Doug cười: “Giúp cô giải quyết ưu phiền.”
Hiểu Khiết không hiểu.
Doug đến bên một cánh cửa cổ kính được thiết kế khá đơn giản có gắn một chữ thập, anh vẫy Hiểu Khiết lại, “Cánh cửa này rất nổi tiếng, nó là ‘Cánh cửa của Thượng đế’.”
Hiểu Khiết bật cười, giận dỗi: “Trông tôi dễ bị lừa phải không?”
Doug quả quyết: “Tôi không lừa cô! Thượng đế đóng cánh cửa này lại là để mở cho cô một cánh cửa khác. Đây là cánh cửa giáo đường dành cho tất cả những người còn nhiều phiền não.”
Hiểu Khiết bán tín bán nghi, “Thần kỳ vậy?”
Doug gật đầu, “Cách đây rất lâu, những người đàn ông trong thị trấn này đều bị gọi đi lính, chỉ còn lại phụ nữ. Hàng ngày họ đều đến nhà thờ cầu nguyện và khóc lóc. Nghe nói, khi nhìn qua cánh cửa này, họ đã thấy câu trả lời của Thượng đế.”
Hiểu Khiết vẫn còn nghi hoặc.
“Tôi biết vị hôn phu của cô đã để lại nhiều ưu phiền, cho nên tôi mới có lòng đưa cô đến đây tìm câu trả lời. Cho dù cô không theo đạo thì cứ coi như đi ngắm cảnh cũng được mà.”
Hiểu Khiết dè dặt lại gần Doug, định đẩy cửa ra.
Anh lập tức ngăn lại, “Cô có quen Thượng đế không hả? Ít nhất cũng phải cầu nguyện hẵng, cho người biết vấn đề của cô đã!”
Hiểu Khiết bật cười, thành khẩn chắp hai tay lại, nhắm mắt thành tâm cầu nguyện.
“Thượng đế tôn kính, tại sao người lại mở ra cánh cửa giữa con và Tử Tề, rồi lại đóng cánh cửa đó lại và bỏ con bên ngoài? Thượng đế, nếu người thực sự tồn tại, xin hãy cho con câu trả lời!”
Ánh mặt trời chiếu lên khung cửa sổ, lấp lánh nhảy múa.
Hiểu Khiết mở mắt ra, đặt hai tay lên cửa, từ từ đẩy mở, sau đó nhìn ra ngoài. Cô đưa mắt từ trái qua phải, chỉ có một bãi cỏ xanh ngắt, không còn gì khác. Nhìn một lúc lâu cũng chẳng phát hiện có gì đặc biệt, cô quay lại trách Doug: “Xin anh đấy, không có gì, được chưa nào?”
Vừa dứt lời, bỗng Hiểu Khiết sững lại. Cô không dám chớp mắt khi thấy những gì đằng sau Doug.
Anh cũng phát hiện thái độ khác thường của cô, tò mò huơ tay trước mắt Hiểu Khiết, “Cô nhìn thấy cái gì vậy?”
Hiểu Khiết sửng sốt, lắp bắp, “Dường như tôi đã nhìn thấy rồi… câu trả lời của Thượng đế…”
Là một tấm biển đằng xa có viết “TOM WILL BE BETTER.” Thực ra dòng chữ đó là “TOMORROW WILL BE BETTER”, nhưng đầu Doug lại che mất mấy chữ “ORROW” nên cô chỉ nhìn thấy ba chữ “TOM”.
Doug nhìn cô một cách kỳ quặc. Cô nhìn Doug, vẫn thấy dòng chữ “TOM WILL BE BETTER” sau lưng anh. Hiểu Khiết không dám tin vào mắt mình, bất giác thầm hỏi: “Thượng đế tôn kính, lẽ nào cánh cửa mà người dành cho con… chính là Tom?”
Doug vẫn hua hua cánh tay, cơ thể nghiêng đi một chút, lúc này Hiểu Khiết mới nhìn rõ dòng chữ thật sự trên tấm biển.
“Tomorrow will be better.” Môi cô run rẩy như đang cầu nguyện.
Doug mỉm cười: “Đúng vậy! Tomorrow will be better.”
Làm gió ngoài khung cửa sổ nhẹ nhàng lướt qua, mặt trời tỏa nắng lên Doug. Hiểu Khiết nhìn anh mà bất giác nhoẻn cười.
Doug ngây người, ngẩn ngơ vì cô.
Bốn mắt giao nhau như một bức tranh tuyệt mỹ.
Buổi tối, Hiểu Khiết trằn trọc mãi mà không thiếp đi được, cuối cùng không chịu nổi nữa, bật đèn ngủ lên, ngồi dậy.
“Lẽ nào… Chân mệnh thiên tử của mình chính là Tom?” Cô tiện tay với chú thỏ Peter bên cạnh giường mà Tom tặng, hỏi nó: “Mày cũng thấy… ý Thượng đế là Tom phải không?”
Hiểu Khiết giơ chú thỏ lên, sau đó giúp chú gật đầu. Trong giây lát, cô phát hiện chính bản thân đã bắt Peter phải gật đầu, bỗng thấy mình thật điên rồ.
“Lâm Hiểu Khiết, đây chỉ là mộng tưởng của mày?” Cô ảo não chu môi, rồi lại bực bội nằm xuống.
Bên kia bức tường, trong phòng khách tối om, Doug mặc bộ đồ ở nhà bước ra từ phòng ngủ, bật đèn lên đi vào bếp rót ra hai ly nước rồi ra mở cửa, người đứng ngoài chính là Thang Tuấn.
Doug hạ giọng: “Yên tâm, Hiểu Khiết ngủ rồi tôi mới gọi cậu sang!” Doug đưa một ly nước cho Thang Tuấn.
Thang Tuấn vào trong, ngồi trước bàn ăn, cảnh cáo Doug, “Tôi cấm cậu lén quyến rũ Hiểu Khiết!”
Doug tỏ vẻ vô tội, giơ hai tay lên đính chính, “Tôi chưa hề ra tay với cô ấy!”
Thang Tuấn tức giận: “Chưa? Cả ngày cậu nhìn cô ấy như một tên háo sắc, cười tít cả mắt, chắc chắn có ý đồ đen tối.”
Doug thắc mắc, “Tôi xin cậu, từ lúc đi nhà thờ về, cả ngày hôm nay Hiểu Khiết đều tránh tôi. Tôi chỉ mỉm cười thân thiện với cô ấy thôi.”
“Tôi đoán, chắc chắn Hiểu Khiết đã nhìn thấu bản chất lăng nhăng của cậu rồi!” Thang Tuấn nói.
“Cái gì mà lăng nhăng?! Tôi đang giúp cậu xây dựng hình tượng ‘Anh Tom, chủ nhà dễ mến’ đấy. Cậu chẳng biết nghĩ gì cả.”
“Chẳng phải cậu đang lấy danh nghĩa chủ nhà để quyến rũ Hiểu Khiết!”
“Ý hay đấy, tôi được phép lấy danh nghĩa bản thân mình để đi quyến rũ cô ấy chứ gì?” Doug nhấc chân, “Sao không nói sớm! Tôi cũng rất muốn tiết lộ cho cô ấy thân phận thực sự, nên nói luôn bây giờ ta?” Dứt lời bèn ra vẻ bước về phía phòng Hiểu Khiết.
“Không được! Tuyệt đối cấm!” Thang Tuấn lập tức chặn tên bạn lại.
“Sớm muộn gì cũng phải nói, rốt cuộc cậu sợ gì?” Doug nhằm thẳng vào khúc mắc của Thang Tuấn.
“Đây là bến đỗ cuối cùng của Hiểu Khiết, nếu cô ấy biết sự thật rồi lại biến mất thì phải làm sao? Lần sau chắc gì tôi đã may mắn tìm thấy cô ấy?” Thang Tuấn nhắc nhở Doug, “Tóm lại, trước khi tôi nghĩ ra c&
Truyện Tiểu Thuyết Trong lòng tôi hiểu rõ, có lẽ lần này đi hát với cậu ấy, cũng chính là buổi tiễn đưa. Vì tất cả các giấy tờ, Vịnh Nhi đã chuẩn bị đ......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Ở đầu đường lại là hình bóng của anh. Đèn đường của buổi hoàng hôn, chiếu không hết bước chân của chúng ta. Hoa bồ công anh bên đườn......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết “Cái gì xin lỗi với không xin lỗi! Trên thế gian sẽ không tìm ra được người thứ hai nào mà ngu như em đâu!” Mắt anh giận đến nỗi như mu......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Phần 4: Học sinh chuyển trường Trịnh Vân Trác
Kiêu ngạo
Nam nữ đang yêu nhau thường dùng sự kiêu ngạo để làm tổn thương đối phươn......Xem tiếp »