“Chào anh.” Sở Sở gật đầu, thực ra cũng không có ấn tượng gì mấy về người đàn ông này.
Đổng sự Tăng mỉm cười, “Đừng đứng ngoài mãi thế này, mau vào trong nói chuyện.”
Phòng ăn được trang trí theo phong cách Thượng Hải cũ. Trên chiếc bàn tròn bày các món truyền thống đặc sản Thượng Hải.
Thang Lan ngồi ở vị trí chính, lần lượt theo bên phải bà là Thang Tuấn, Hiểu Khiết, Tử Tề, Quý Tinh, Sở Sở, Đổng sự Tăng, vừa tròn một bàn.
Thang Lan mỉm cười, giơ ly rượu lên, “Tôi thay mặt Spirit Hoàng Hải, cảm ơn các bạn từ phương xa tới đây, mời tất cả!”
Mọi người cụng ly với nhau.
“Xin đừng khách khí, đây đều là những món nổi tiếng của Thượng Hải.” Thang Lan mỉm cười giới thiệu, bà gắp trước, những người còn lại mới động đũa.
Đổng sự Tăng nói với Tử Tề: “Lần trước đến Đài Loan công tác cháu vẫn còn đang học. Không ngờ quay đi quay lại đã sắp lấy vợ rồi. Nào, chúng ta làm một ly.”
Tử Tề mỉm cười uống với ông.
“Cô dâu xinh quá. Đêm hội WIP năm nay phiền hai cháu hiệp lực giúp sức.” Ông nhìn Hiểu Khiết.
Hiểu Khiết cười gượng, “Dạ.” Cô cũng lễ phép uống với ông một ly.
Bạch Quý Tinh cảm nhận được sự thiếu thoải mái của Hiểu Khiết, khẽ nhếch mép.
Không khí thân mật, chỉ duy Hiểu Khiết như ngồi trên đống lửa.
Từ lúc nào món tráng miệng trên bàn chỉ còn một miếng cuối cùng, Hiểu Khiết và Bạch Quý Tinh đồng thời giơ tay gắp.
Bạch Quý Tinh mỉm cười, cố tình nói: “Tôi không thích tranh giành, nếu như cô Lâm đã thích thì tôi xin nhường.” Dứt lời bèn đặt miếng bánh vào đĩa, đưa cho Hiểu Khiết.
Hiểu Khiết mím chặt môi nhẫn nại.
Thang Tuấn xen vào: “Nếu thích gọi thêm, nhường đi nhường lại làm gì?”
“Không cần đâu.” Hiểu Khiết cố gắng mỉm cười, nhỏ giọng: “Tôi no rồi, không ăn nữa.”
Thang Tuấn biết rõ nguyên nhân, toét miệng: “Đúng lúc tôi muốn ăn, nhường tôi vậy.” Anh tiện tay bốc luôn miếng bánh bỏ vào miệng.
Hiểu Khiết cảm kích nhìn Thang Tuấn.
Cử chỉ thân mật giữa Thang Tuấn và Hiểu Khiết khiến Tử Tề bất giác chau mày.
Bạch Quý Tinh tinh mắt phát hiện Thang Tuấn có tình ý với Hiểu Khiết.
Sở Sở cũng thầm nhủ: “Thang Tuấn rõ ràng rất ghét đồ ngọt.” Bất giác đưa mắt nhìn Hiểu Khiết.
Nhân viên phục vụ gõ cửa, cắt ngang dòng suy nghĩ của mọi người. Một chai Petrus được mang tới.
Tử Tề cười: “Nghe nói chủ tịch Thang thích uống rượu vang, cháu đã dặn riêng phục vụ rượu, cảm ơn sự tiếp đón của chủ tịch, hy vọng chai rượu này hợp với khẩu vị của cô.”
“Cháu thực tinh tường, từ trước đến nay cô chỉ thích loại rượu này.”
Bạch Quý Tinh nhìn sang Tử Tề, “Thật trùng hợp, thi thoảng đi uống cùng bạn tôi cũng chỉ chọn vang Petrus.”
Nụ cười trên gương mặt cô ta khiến Hiểu Khiết rất khó chịu, cô không muốn nhìn thấy Tử Tề và Bạch Quý Tinh nữa, bèn đứng dậy, “Xin lỗi, tôi đi vệ sinh.”
Thang Tuấn nhìn theo bóng dáng Hiểu Khiết, lo lắng ra mặt.
Sở Sở phát hiện anh cứ chăm chăm vào Hiểu Khiết, thái độ chợt không vui.
Bạch Quý Tinh thấy Hiểu Khiết rời đi, mỉm cười: “Xin lỗi, tôi cũng đi vệ sinh.”
Tử Tề nhăn mặt, sợ Bạch Quý Tinh gây rắc rối cho Hiểu Khiết, cũng tìm cớ rời khỏi bàn ăn, “Các vị tôi có chút việc phải xử lý, xin phép.”
Anh lập tức đứng lên, vội vã ra ngoài.
Trong nhà vệ sinh, Hiểu Khiết mở vòi, thẫn thờ nhìn dòng nước, buộc mình phải bình tĩnh lại. Cô nhìn hình ảnh bản thân trước gương, tự động viên, “Mày có thể, Lâm Hiểu Khiết. Việc hợp tác với Spirit Hoàng Hải rất quan trọng, tuyệt đối không được vì Tử Tề mà làm hỏng việc.”
Cô nở nụ cười mạnh mẽ với tấm gương.
Quý Tinh chưa đi được bao xa, Tử Tề đã nhanh chân đuổi kịp. Cô nhìn anh: “Anh Cao, có việc gì vậy?”
Tử Tề quan sát xung quanh, đẩy cửa ra phía khu vườn ban công gần đó, kéo cô ta theo. Hai người đứng bên ngoài, bốn mắt đối đầu thách thức.
Tử Tề hạ thấp giọng, chất vấn: “Tại sao lại đến Thượng Hải?”
“Spirit Hoàng Hải mời tôi sang làm đại diện đêm WIP, đương nhiên tôi phải ở đây.” Bạch Quý Tinh thản nhiên trả lời.
Tử Tề điên tiết ngắt lời, “Cô biết rõ tôi không hỏi điều này. Tại sao cô không buông tha cho tôi? Tại sao chúng ta không thể chia tay trong êm đẹp?” Bất giác anh cảm thấy rất mệt mỏi, đứng dựa vào lan can.
“Có lẽ do duyên phận giữa hai ta chưa kết thúc.”
Tử Tề nghiêm mặt lại, “Bất kể cô có làm gì thì chúng ta đã kết thúc rồi.”
Cô trìu mến nhìn anh, “Cứ cho là quá khứ đã qua, tình cảm của anh không còn, nhưng em sẽ nỗ lực để Cao Tử Tề phải yêu Bạch Quý Tinh một lần nữa!”
Tử Tề ngẩng đầu lên, kiên quyết: “Không bao giờ, tôi và Hiểu Khiết sắp kết hôn rồi.” Dứt lời anh quay người chuẩn bị bỏ đi.
Quý Tinh nở nụ cười bí hiểm, “Thật vậy? Em chúc hôn lễ của anh thành công, hình ảnh của anh trong tim Hiểu Khiết mãi mãi hoàn hảo, hai người bên nhau suốt đời.”
Tử Tề dừng chân, nghiêng đầu.
“Nhớ gửi thiệp mời nhé, tôi nhất định sẽ đến.”
Tử Tề thoáng nghi ngờ, trong lòng chợt có cảm giác bất an.
Đêm hội WIP cuối cùng cũng đến. Một pub nội bộ trong trung tâm thương mại Hoàng Hải được bố trí theo phong cách hoa lệ giống vở nhạc kịch Bóng ma trong nhà hát. Trong hội trường, chiếc đèn pha lê lớn được treo ở vị trí trung tâm, xung quanh trang trí vải đỏ rất xa xỉ.
Các nhân viên đang xếp bàn phía góc hội trường, khăn trải bàn nạm vàng phủ lên, những cây nến lớn và những giỏ hoa hồng được đặt trên đó.
Người thuộc phòng kế hoạch đều khoác trang phục phong cách ‘người hầu’ và ‘thị nữ’ của vở nhạc kịch để đón tiếp khách khứa.
Hiểu Khiết mặc một chiếc váy liền đơn giản, đứng cùng Sở Sở giữa trung tâm hội trường.
Hai cô đang trao đổi về cách sắp đặt trong hội trường, Hiểu Khiết nói: “Ngoài cùng là buffet, mấy chiếc bàn dài đã được kê rồi, đồ ăn lát nữa sẽ được mang lên.”
Thang Tuấn nhanh chân lại gần, anh khoác trên người bộ comple đuôi én, rất quyến rũ và phong cách, làm ánh mắt Hiểu Khiết và Sở Sở đều sáng bừng.
Thang Tuấn mỉm cười hỏi Hiểu Khiết: “Hội trường xong rồi, còn cô thì sao, thay trang phục dạ hội đi chứ?”
Hiểu Khiết nhìn trang phục mình đang mặc, thắc mắc không hiểu, “Như thế này không được
Truyện Tiểu Thuyết Trong lòng tôi hiểu rõ, có lẽ lần này đi hát với cậu ấy, cũng chính là buổi tiễn đưa. Vì tất cả các giấy tờ, Vịnh Nhi đã chuẩn bị đ......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Ở đầu đường lại là hình bóng của anh. Đèn đường của buổi hoàng hôn, chiếu không hết bước chân của chúng ta. Hoa bồ công anh bên đườn......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết “Cái gì xin lỗi với không xin lỗi! Trên thế gian sẽ không tìm ra được người thứ hai nào mà ngu như em đâu!” Mắt anh giận đến nỗi như mu......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Phần 4: Học sinh chuyển trường Trịnh Vân Trác
Kiêu ngạo
Nam nữ đang yêu nhau thường dùng sự kiêu ngạo để làm tổn thương đối phươn......Xem tiếp »