ày. Trước đây khi chỉ có một mình, rõ ràng tôi sống rất tốt, nhưng sau khi thích một người lại bỗng trở nên sầu muộn.” Hiểu Khiết tự trào, “Quả nhiên giàu lên thì dễ, nghèo đi mới khó.” Cô lại uống một ngụm lớn.
Thang Tuấn cười: “Em say rồi.”
“Vậy hả? Thế sao tim tôi vẫn đau thế này?” Cô ra sức đập vào ngực.
Thang Tuấn nắm lấy tay cô, “Đừng như thế nữa. Thấy em thế này anh rất đau đớn.”
Hiểu Khiết đưa ngón tay trỏ khua khua trước mặt Thang Tuấn, cười: “Anh mới say rồi, tôi đâu đập vào ngực anh, sao anh lại đau?” Cô uống thêm một ngụm, quệt tay lau miệng, nhìn lon bia thắc mắc, “Kỳ lạ? Hay đây là nước ngọt? Sao uống mãi không say?”
“Xì, đồ ngốc! Em say từ lâu rồi.”
“Ai bảo tôi say. Bây giờ bây giờ tôi tỉnh táo lắm, suy nghĩ rất thấu đáo!” Cô quay mặt ra sông, hét ầm lên, “Trời ơi! Sao tôi lại ngu xuẩn thế này?! Tôi mù rồi, mù thật rồi, cho nên mới không nhìn thấy gì cả! Cao Tử Tề và Bạch Quý Tinh rõ ràng như vậy mà tôi hoàn toàn không nghi ngờ.”
“Tôi thật sự rất ngu xuẩn, tại sao cứ nghĩ hoàng tử sẽ thích Lọ Lem? Hoàng tử chỉ yêu công chúa thôi. Họ là hoàng tử với công chúa. Còn tôi, tôi… Lâm Hiểu Khiết, chỉ là Lọ Lem hóa thân thành công chúa đến 12 giờ. Không, tôi còn thê thảm hơn Lọ Lem. Ai ai cũng biết cô Lọ Lem của Hải Duyệt là Lâm Hiểu Khiết, ai ai cũng đang chờ Lâm Hiểu Khiết bẽ mặt.” Gương mặt Hiểu Khiết đầm đìa nước mắt, nỗi tủi hờn chất chứa trong lòng đắng chát.
Thang Tuấn càng đau lòng, nhẹ nhàng kéo cô dựa vào vai mình, thì thầm tuyên bố: “Em yên tâm, anh sẽ bảo vệ em.”
Hiểu Khiết như sực nhớ ra điều gì, ngồi bật thẳng dậy, vỗ vai anh động viên: “Thang Tuấn! Anh đừng trốn tránh nữa, mạnh dạn đi thổ lộ với người con gái anh thích đi. Cùng lắm là bị từ chối thôi, như thế còn tốt hơn là để cho đối phương mãi mãi không biết tấm lòng của anh…!”
Cô còn chưa dứt lời, Thang Tuấn đã nhẹ nhàng hôn lên môi cô. Đầu óc cô trống rỗng, đờ đẫn đón nhận nụ hôn ấy.
Hiểu Khiết khẽ sờ lên môi, không dám tin vào xúc giác bản thân.
Thang Tuấn nhìn cô, thật nghiêm túc thốt lên: “Người anh thích, chính là em, đồ ngốc!”
Hiểu Khiết thẫn thờ, hoàn toàn không phản ứng.
Thang Tuấn thấp thỏm chờ đợi, nhưng cô vẫn ngây ra.
Anh sốt ruột, “Em có nghe thấy anh nói không đấy?”
Cô vẫn im lặng.
Thoáng bất an, anh nghĩ cô không vui, “Em… giận đấy à?”
Bất chợt, Hiểu Khiết đổ ập về phía trước, đầu gục vào lồng ngực Thang Tuấn, say bí tỉ. Thang Tuấn sững sờ, còn nghe thấy tiếng thở đều đều của cô.
Anh ảo não: “Không phải chứ, lại say rồi! Khó khăn lắm anh mới lấy được dũng khí…”
Để cô dựa vào mình, anh cẩn thận cởi áo, khoác lên cho cô.
“Đã say thì chớ còn ngủ li bì. Rốt cục là có nghe thấy gì không vậy? Đồ ngốc này, nhỡ giống lần trước, ngủ dậy là quên hết ư?” Anh cười bất lực, ngắm khuôn mặt say sưa của Hiểu Khiết, bất chợt đặt nụ hôn nhẹ lên trán cô.
Cảnh đêm bên bến Thượng Hải lung linh huyền ảo. Có hai bóng người dựa vào nhau, bình yên lãng mạn.
Sáng sớm, một hồi chuông cửa dồn dập vang lên. Hiểu Khiết nằm trên giường, tiếng chuông đáng ghét làm đầu cô muốn nổ tung. Mệt mỏi bò ra khỏi giường, cô ôm đầu, lảo đảo ra cửa, cố gắng kéo mở cánh cửa.
Đứng ngoài, Thang Tuấn giơ một túi nilon lên trước mặt cô, cười, “Chuyển phát nhanh thuốc giải rượu và bữa sáng đây!”
Hiểu Khiết day day hai bên thái dương, nhăn nhó: “Còn sớm mà!”
Thang Tuấn bước vào, đặt các thứ lên bàn trà, “Hôm nay phải họp với phòng kế hoạch, anh cố tình đến sớm để gọi em dậy.”
Tối qua uống say nên giờ sắc mặt Hiểu Khiết không tốt lắm. Cô xoa cái đầu đang nhức như búa bổ, đi vào nhà tắm. Đánh răng rửa mặt xong nhưng xem ra tinh thần vẫn mệt mỏi.
Thang Tuấn lo lắng: “Trông em tệ quá, không sao chứ?”
Anh mở thuốc giải rượu, đưa cho Hiểu Khiết, cô uống một hơi hết luôn.
“Chuyện tối qua…” Anh muốn biết rốt cuộc cô còn nhớ được bao nhiêu, ai ngờ vừa mới mở lời đã bị cắt ngang.
“Tối qua tôi uống nhiều quá, không nhớ nổi mình về khách sạn thế nào. Có phải tôi lại làm việc gì ngu ngốc không?”
Thang Tuấn ngạc nhiên, quả nhiên giống lần trước, cô quên sạch sành sanh. Anh không bàn luận thêm nữa, chỉ tự giễu: “Yên tâm đi, người ngu ngốc là tôi. Em không nhớ cũng được. Ăn một chút lót dạ đã.” Vừa nói anh vừa lôi sandwich trong túi nilon ra đưa cho cô.
“Cảm ơn anh! Đi thôi! Muộn họp bây giờ.” Hiểu Khiết cầm bánh, cô vừa quay người thì choáng váng.
Thang Tuấn nhìn sắc mặt Hiểu Khiết, vội kéo cô lại, “Tôi thấy cô không khỏe, cuộc họp cũng không vội, để tôi bảo họ lui xuống buổi chiều hoặc ngày mai nhé, cô về phòng nghỉ thêm đi.”
“Không được. Lần đầu tiên đến Hoàng Hải đã xin nghỉ, khó coi lắm, vả lại còn là chuyện riêng, tôi không muốn vì mình mà cuộc họp đã định phải trì hoãn.” Hiểu Khiết cố chịu đựng cơn đau đầu, xách túi lên.
Thang Tuấn kéo cô lần nữa, thở dài, “Ngồi xuống hẵng, một lúc nữa mới đến giờ, để tôi bấm huyệt cho.”
“Bấm huyệt?”
“Cứ ngồi xuống đi.”
Thang Tuấn xòe bàn tay cô, ấn vào huyệt đạo giữa ngón cái và ngón trỏ, “Đây là huyệt hợp cốc, ấn vào đây giúp giải rượu!” Anh vừa ấn vừa nhẹ nhàng giải thích, “Thêm huyệt lục cốc, ấn vào giúp minh mẫn, sảng khoái, hóa giải cơn đau đầu.”
Anh giơ tay đặt lên đầu cô, ngón tay thọc sâu vào chân tóc, hai ngón cái ấn nhẹ vào huyệt lục cốc.
Hiểu Khiết thực sự cảm thấy dễ chịu hơn, “Sao anh biết nhiều vậy?”
“Nếu cô có một bà mẹ hoặc một bà chị hay uống rượu thì cũng sẽ biết những bài thuốc liên quan đến giải rượu thôi.” Thang Tuấn tận tình bấm huyệt, tự trào giải thích.
Thang Tuấn dịu dàng xoa bóp đầu cô. Hiểu Khiết lúc đầu hơi chau mày, sau thả lỏng dần, đầu cô quả nhiên bớt đau hơn.
Thang Tuấn hỏi: “Tốt hơn nhiều rồi đúng không?”
Hiểu Khiết dễ chịu, gật gù, “Đỡ lắm, lát nữa bản báo cáo tại cuộc họp…”
Thang Tuấn động viên: “Hôm qua tôi đã gửi email trước cho tất cả mọi người rồi, hôm nay đừng căng thẳng quá.”
“Tôi rất lo, nhỡ làm hỏng thì sao?” Hiểu Khiết bất an.
Thang Tuấn ưỡn ngực, vô cùng tự tin: “Không phải lo, có tôi ở đây.”
Hiểu Khiết sững sờ, cảm giác không yên đã bị anh đuổi đi hết.
Dưới ánh đèn mờ của phòng họp, Hiểu Khiết đứng trên bục thuyết minh về phương án
Truyện Tiểu Thuyết Trong lòng tôi hiểu rõ, có lẽ lần này đi hát với cậu ấy, cũng chính là buổi tiễn đưa. Vì tất cả các giấy tờ, Vịnh Nhi đã chuẩn bị đ......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Ở đầu đường lại là hình bóng của anh. Đèn đường của buổi hoàng hôn, chiếu không hết bước chân của chúng ta. Hoa bồ công anh bên đườn......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết “Cái gì xin lỗi với không xin lỗi! Trên thế gian sẽ không tìm ra được người thứ hai nào mà ngu như em đâu!” Mắt anh giận đến nỗi như mu......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Phần 4: Học sinh chuyển trường Trịnh Vân Trác
Kiêu ngạo
Nam nữ đang yêu nhau thường dùng sự kiêu ngạo để làm tổn thương đối phươn......Xem tiếp »