“Thế thì không vấn đề gì.” Thang Tuấn mừng thầm, Thang Lan cũng phải mỉm cười.
Bà lại nói với Hiểu Khiết: “Vậy không làm phiền cô nữa. Nếu có bất kỳ chuyện gì cô cứ tìm Thang Tuấn.”
Hiểu Khiết mỉm cười với bà rồi nhìn sang anh.
Sở Sở bổ sung: “Còn không cô có thể tìm tôi bất cứ lúc nào, trên danh thiếp có ghi địa chỉ và số điện thoại liên lạc của tôi!”
Hiểu Khiết đáp: “Tôi biết rồi, cảm ơn cô!”
Thang Lan lên tiếng: “Vậy ngày mai gặp lại.”
Hiểu Khiết gật đầu, mỉm cười tạm biệt Thang Lan. Sở Sở liếc qua Hiểu Khiết với ánh mắt cảnh giác, rồi rời khỏi khách sạn cùng Thang Lan.
Tại phòng trăng mật của khách sạn, Hiểu Khiết đặt vali lên kệ hành lý, mở vali lấy quần áo treo lên mắc. Trên tủ bày một chai sâm panh, một bó hoa hồng và một tấm thiệp, Thang Tuấn cầm tấm thiệp lên, trên đó viết: Ms. Lâm & Mr. Cao, chúc mừng tân hôn!
“Giờ chẳng thiếu trò gì nhỉ.” Anh khịt mũi tỏ ý coi thường, sau đó đặt tấm thiệp trở lại vị trí cũ, dựa lưng vào tường nhìn Hiểu Khiết sắp xếp quần áo, “Xong xuôi tôi đưa cô ra ngoài ăn nhé!”
Hiểu Khiết đáp: “Không cần đâu, tôi muốn hoàn thành cho xong bản kế hoạch đã.”
Thang Tuấn nhìn thấy cô lôi ra laptop và thỏ Peter, không khỏi mừng thầm. Anh chẳng ngờ cô sẽ mang theo món quà mình tặng tới đây. Đến bên cạnh bàn, cố tình cầm thỏ Peter lên, anh nói: “Chào mày Peter, chúng ta lại gặp nhau rồi! Cô mang cả nó đến Thượng Hải à? Xem ra rất thích nó nhỉ!”
Hiểu Khiết ôm chú thỏ, vỗ nhẹ rồi sửa lại dung mạo cho nó, “Tôi sợ ngủ không quen giường nên mang Peter đến đây ngủ cùng. Hơn nữa, có nó bên cạnh, tôi không thấy cô đơn nữa.”
Nhìn nụ cười mệt mỏi của cô, Thang Tuấn biết chính là vì Tử Tề, “Người ta nói, những người thích ôm gối ôm hoặc thú nhồi bông khi ngủ thường thiếu cảm giác an toàn, cô thiếu cảm giác an toàn ư?”
Hiểu Khiết buồn bã, khổ sở cười nhạt: “Hiện tại có lẽ là vậy.”
Thang Tuấn dò hỏi: “Sao vậy? Cao Tử Tề bắt nạt cô?” Anh dịu dàng, hy vọng cô sẽ thổ lộ nguyên nhân thật với mình.
“Tử Tề…” Hiểu Khiết nhìn ánh mắt Thang Tuấn, mở miệng định nói nhưng cuối cùng lại quyết định che giấu. Cô lẩn tránh ánh mắt anh, lắc đầu nói dối: “Tử Tề bị sốt, không đến đây được, một mình tôi ở một nơi xa lạ nên hơi lo lắng.”
Thang Tuấn biết cô chưa thể mở lòng, thoáng thất vọng, nhưng lập tức anh lại lấy lại tinh thần, bật cười: “Sao phải lo? Ở Thượng Hải rõ ràng còn có tôi mà.” Anh cố tình chỉ vào thỏ Peter, “Chẳng lẽ tôi không tặng cô Peter Rabit mà cô không coi tôi là bạn?”
Hiểu Khiết gạt đi: “Ai bảo thế? Anh và Giai Nghi đều là anh chị em tốt của tôi, quan trọng hơn cả bạn. Mặc dù anh hay thiếu nghiêm túc, lại suốt ngày lừa tôi mời phải mời cơm anh, nhưng cảm ơn anh đã luôn ở bên tôi.”
Thang Tuấn nhìn Hiểu Khiết, nửa đùa nửa thật: “Có mà cô cứ như quả bóng rắc rối ấy. Mà kỳ lạ thật, sao tôi cứ suốt ngày đụng phải cô nhỉ. Nếu cô không phiền toái thế thì tôi chẳng cần phải lo lắng rồi.”
Ánh mắt chằm chằm như muốn thiêu đốt của Thang Tuấn khiến Hiểu Khiết bối rối.
Thang Tuấn lại nói: “Ở Anh cứu cô bị rơi xuống nước chỉ là ngẫu nhiên. Gặp nhau ở Đài Loan chỉ là tình cờ. Gặp nhau ở Thượng Hải thì là duyên phận. Thực ra có một việc tôi không biết phải nói với cô thế nào.” Anh nhìn Hiểu Khiết, hạ quyết tâm, “Tôi còn một thân phận khác.”
“Thực ra tôi là…” Thang Tuấn đang tính khai thật mình là Tom thì điện thoại trong phòng đổ chuông, rất không đúng lúc ngắt lời anh.
“Liệu có phải điện thoại của Hoàng Hải gọi đến không?” Hiểu Khiết lo lắng.
Thang Tuấn thở dài, hơi nản nhắc: “Cô nghe điện thoại trước đi!”
Hiểu Khiết nhấc điện thoại lên, giọng cô nhanh chóng trở nên lạnh lùng, “Ồ, Tử Tề à. Em đến rồi, bây giờ đang họp, cứ thế đã nhé.”
Cô cúp máy, lập tức trở nên rầu rĩ.
Thang Tuấn hỏi: “Không sao chứ?”
Hiểu Khiết cố gắng mỉm cười, “Không sao, lúc nãy anh định nói gì?”
Thang Tuấn thấy thần sắc không tốt của cô, đành nuốt lời thú nhận: “Lần sau đi! Bây giờ chuẩn bị tài liệu cho buổi họp ngày mai đã, tôi gửi bản vẽ các mặt bằng rồi đấy.”
Hiểu Khiết gật đầu, khởi động máy tính, chuẩn bị sẵn sàng.
Thang Tuấn lại gần, đặt tay lên tay cô điều khiển con chuột, khoảng cách giữa hai người rất gần. Hiểu Khiết nhìn bàn tay Thang Tuấn nắm chặt bàn tay mình, lại ngước mắt lên nhìn anh, người đàn ông này đang rất chăm chú xử lý tài liệu, dường như lúc làm việc anh trở thành một người khác, hoàn toàn không giống với vẻ nhởn nhơ, lôi thôi lếch thếch thường ngày.
Một lúc lâu sau, mọi việc coi như đã hoàn thành.
Ý tưởng lớn gặp nhau, hai người họ cùng chạy ra bến Thượng Hải thưởng ngoạn cảnh đêm. Vai kề vai bên nhau, mỗi người một lon bia, bên cạnh đã vứt lỏng chỏng nhiều lon rỗng.
Hiểu Khiết uống một ngụm lớn, có vẻ ngà ngà say, lòng đầy thỏa mãn, “May mà kịp xong việc trước khi tháp truyền hình Đông Phương Minh Châu tắt đèn, nếu không sẽ không ngắm được cảnh đêm lung linh thế này!”
“Đừng ngốc thế! Tháp Đông Phương Minh Châu tối nào chả bật đèn, hôm nay không được thì ngày mai!”
Hiểu Khiết cố ý nói: “Có những điều chúng ta càng cho là đương nhiên, càng không cần để ý tới, thì hóa ra lại hoàn toàn không phải vậy.” Khung cảnh rực rỡ bên dòng sông cuồn cuộn khều ra nỗi buồn trong mắt cô.
Thang Tuấn lén nhìn, biết cô đang nói về Tử Tề nên cũng không nhiều lời.
Đột nhiên Hiểu Khiết nói: “Anh đã thích ai chưa?”
Thang Tuấn cười, thẳng thắn đáp: “Rồi.”
Cũng đã chếnh choáng, Hiểu Khiết không nhận ra tâm trạng của Thang Tuấn, cứ nói theo ý mình: “Đã thích một người rồi nếu phải chia tay, thường thì rất đau khổ đúng không?”
“Chúng tôi còn chưa thực sự bên nhau, cho nên cũng chẳng tính là đã chia tay.”
Hiểu Khiết ngẩng đầu lên, tò mò: “Tại sao anh không tỏ tình với cô ấy.”
Thang Tuấn cười khổ: “Cả thế giới đều biết là tôi thích cô ấy.”
Thang Tuấn gật đầu: “Tôi rất khổ tâm, bởi vì tôi biết cô ấy bây giờ đang rất đau buồn.”
“Thích một người sao lại mệt vậy. Thích một người rốt cuộc là tốt hay không tốt? Tại sao lại có thể khiến một người vốn rất độc lập bỗng trở nên vô dụng thế này, mất hết khả năng sống tự lập? Tôi ghét cảm giác n
Truyện Tiểu Thuyết Trong lòng tôi hiểu rõ, có lẽ lần này đi hát với cậu ấy, cũng chính là buổi tiễn đưa. Vì tất cả các giấy tờ, Vịnh Nhi đã chuẩn bị đ......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Ở đầu đường lại là hình bóng của anh. Đèn đường của buổi hoàng hôn, chiếu không hết bước chân của chúng ta. Hoa bồ công anh bên đườn......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết “Cái gì xin lỗi với không xin lỗi! Trên thế gian sẽ không tìm ra được người thứ hai nào mà ngu như em đâu!” Mắt anh giận đến nỗi như mu......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Phần 4: Học sinh chuyển trường Trịnh Vân Trác
Kiêu ngạo
Nam nữ đang yêu nhau thường dùng sự kiêu ngạo để làm tổn thương đối phươn......Xem tiếp »