iết đứng giữa ngã tư, hết người này đến người khác lướt qua, chỉ có cô là vẫn thẫn thờ đứng nguyên chỗ cũ, bất động bởi vì cô không biết đi đâu nữa.
Giơ tay lên, ngón áp út trống trơn không còn chiếc nhẫn, lại nhớ tới hình ảnh Từ Tề cầu hôn.
“Hiểu Khiết, em có đồng ý lấy anh không?” Lúc ấy anh rất chân thành.
Nhưng ngay sau đó, lại là hình ảnh Quý Tinh cầm chiếc nhẫn lồng vào ngón áp út mình, đồng thời tuyên bố, “Nhìn rõ đi, ai mới là chủ nhân thực sự của chiếc nhẫn này?”
Tại sao lại lừa dối cô? Rõ ràng không phải cầu hôn cô, tại sao còn làm vậy? Những ngày qua cô sung sướng hạnh phúc như thế, mỗi đêm nhìn chiếc nhẫn đều vui đến mức không ngủ được. Hôm nay mới biết chiếc nhẫn đó không phải anh mua nhầm, mà là vì chiếc nhẫn đó hoàn toàn không phải chuẩn bị cho cô. Những ngày vừa qua chỉ mình cô là con ngốc, ngờ nghệch chìm đắm trong một tình yêu mà cơ bản không tồn tại.
Cô đứng nhìn dòng xe cộ qua lại, đau đớn vô cùng. Lấy điện thoại ra, lật tìm trong danh bạ, cuối cùng gọi cho Giai Nghi.
“A lô, Hiểu Khiết à? Muộn thế này mà vẫn còn ở ngoài?”
Sự lo lắng của Giai Nghi khiến mắt cô lại đỏ hoe. Khẽ sụt sịt, Hiểu Khiết đáp: “Ngày mai phải đi Thượng Hải nên ra ngoài mua đồ.”
Giai Nghi thở phào, “Chẳng mấy khi đi Thượng Hải, đừng chỉ biết đến công việc, nhớ là phải ra bến Thượng Hải ngắm cảnh đêm, phong cảnh đẹp lắm đấy, bảo Tử Tề đưa cậu đi nhé.”
Hiểu Khiết cố nén dòng nước mắt, gắng mỉm cười, “Ừ, có cần tớ mang quà lưu niệm về không?”
Giai Nghi đáp: “Không cần, tiện thì cậu mua hộ mình gói kẹo sữa White Rabit, nghe nói thơm lắm nên tớ muốn ăn thử.”
“Được rồi. Dạo này cậu khỏe hơn chưa? Tiểu Mã có bắt nạt cậu không?” Hiểu Khiết lau nước mắt, quan tâm hỏi.
Giai Nghi lập tức trách móc: “Tớ bí bách sắp chết rồi, ngày nào anh ấy cũng bắt tớ ở nhà, nhất quyết không cho ra ngoài.”
Ngay sau đó nghe thấy giọng của Tiểu Mã, “Vợ ơi… Vợ ơi…”
“Gì thế?”
“Anh hâm nóng súp cá cho em rồi đây, mau ăn đi.”
Thấy Giai Nghi và Tiểu Mã tình cảm thắm thiết, Hiểu Khiết vui thay: “Xem ra Tiểu Mã là ông chồng tốt đấy, cậu mau ăn súp cá tình yêu đi, tớ không làm phiền nữa.”
Hiểu Khiết định cúp điện thoại, Giai Nghi nhạy cảm, thấy bất thường bèn gặng hỏi: “Sao vậy Hiểu Khiết? Xảy ra chuyện gì à?”
Một lần nữa, sự quan tâm của Giai Nghi khiến cô suýt bật khóc, vội kiềm chế cảm xúc, Hiểu Khiết nói: “Không sao, lâu rồi không gặp, tự nhiên muốn nghe giọng cậu. Xe bus đến rồi, không nói nữa, tạm biệt.”
Cô sợ sẽ nức nở luôn, vội cúp điện thoại. Nhưng ngay sau đó, một cảm giác hoang mang bơ vơ lại ào đến. Hiểu Khiết nhìn danh bạ, không biết có thể tìm ai. Cứ liên tục đổi màn hình, phát hiện Tom đang online trên MSN.
Ngón tay cô run run viết.
Nội thất cao cấp kết hợp một cách tinh tế khéo léo khiến căn phòng không quá u ám hoài cổ, lại thể hiện được phong cách sang trọng đẳng cấp của chủ nhân, đồng thời cũng không làm mất đi tính hiện đại.
Thang Tuấn khoác chiếc áo choàng tắm, cầm bàn chải đánh răng bước ra từ phòng tắm, nghe thấy âm báo tin nhắn từ MSN. Anh nhìn vào cửa sổ trên màn hình máy tính, mặt bỗng biến sắc.
Tin nhắn từ Hiểu Khiết: Chồng chưa cưới lừa dối tôi.
Thang Tuấn ngậm bàn chải, vội trả lời: Cô vẫn ổn chứ?
Rất nhanh anh nhận được lời đáp của Hiểu Khiết: Không ổn chút nào.
Anh lo lắng: Cô đang ở đâu?
Vừa nhấn nút gửi đi, không ngờ Hiểu Khiết đăng xuất, anh lo lắng đến mức buột miệng: “Shit!”
Nhanh chóng tìm điện thoại trong túi áo, gọi cho cô nhưng đầu bên kia chỉ có tiếng tổng đài. Anh cúp máy, lại gọi lần nữa, vẫn vậy.
Không phải đã xảy ra chuyện gì rồi chứ?
Thang Tuấn sốt ruột, tiếp tục gọi, “Lâm Hiểu Khiết, mau nhận điện thoại!”
Trước cửa hàng tạp hóa, Hiểu Khiết đứng bên trạm xe bus, nhìn chiếc điện thoại hết pin im lặng. Thở dài, cô cất nó đi rồi lại thẫn thờ nhìn chằm chằm vào dòng xe cộ tấp nập.
Một chiếc ô tô dừng ở vị trí đối diện, đôi vợ chồng ôm đứa con nhỏ bước xuống. Họ vừa ôm con vừa nắm tay nhau tình cảm đi vào cửa hàng sau lưng cô. Cảnh tượng này lại khiến cô đau lòng. Liếc thấy tấm đề can “Baby in Car” dán phía đuôi xe của đôi vợ chồng nọ, Hiểu Khiết bất giác nhớ tới Thang Tuấn, anh cũng từng cẩn thận dán một tấm như vậy.
Cô rầu rĩ lầm bầm, “Cả Thang Tuấn cũng về Thượng Hải rồi…”
Trong lúc đó, Thang Tuấn lo lắng đi đi lại lại trong phòng, không ngừng gọi cho cô, nhưng điện thoại vẫn chỉ có tiếng trả lời của tổng đài.
Anh nhìn avatar trước tên Hiểu Khiết trên MSN mà rối bời, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Hiểu Khiết lại offline, điện thoại cũng không gọi được?
Trầm ngâm một lúc, Thang Tuấn lấy hộ chiếu từ trong ngăn kéo ra, tiện tay vơ vài bộ quần áo nhét vào vali, chuẩn bị ra khỏi nhà.
Bất chợt điện thoại đổ chuông, anh cứ tưởng là Hiểu Khiết, vội nhấc máy, “A lô, Hiểu Khiết?”
“Thang Tuấn, chị đang ở trong phòng cấp cứu, em đến đây ngay được không?” Trong điện thoại là giọng nói yếu ớt của Thang Mẫn.
Thang Tuấn sửng sốt, Thang Mẫn đang ở trong phòng cấp cứu? Anh sợ hãi hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy? Chị đang ở bệnh viện nào vậy?”
Thang Mẫn cố chịu đau, “Em phải đồng ý với chị là không được nói với mẹ.”
“Em đồng ý!” Thang Tuấn thoáng do dự nhưng rồi đồng ý ngay.
Rất nhanh, Thang Tuấn xách hành lý, lao vào phòng cấp cứu. Anh tìm khắp nơi mới thấy Thang Mẫn. Cô yếu ớt nằm trên giường bệnh, bác sĩ và y tá đều đang đứng bên.
Thang Tuấn nhanh chóng lại gần, nhìn gương mặt xanh xao của Thang Mẫn mà lo lắng: “Chị làm sao thế? Chị đừng làm em sợ!”
Bác sĩ lên tiếng: “Xin hỏi anh là người nhà của cô Thang phải không?”
Bác sĩ nói: “Cô Thang bị viêm ruột thừa nên cần mổ ngay, anh làm ơn ký vào biên bản đồng ý phẫu thuật này.”
Y tá đưa cho Thang Tuấn, anh lập tức ký tên rồi trả lại bác sĩ.
Thang Mẫn gắng gượng nhìn Thang Tuấn, nhắc thêm lần nữa, “Không được để mẹ biết.”
“Chị sợ mẹ lo lắng?”
Thang Mẫn cười khổ, “Không muốn bà ấy quá vui mừng thì có. Yên tâm, đây chỉ là bệnh vặt, phẫu thuật xong là ổn.”
Y tá đẩy cô vào phòng mổ, Thang Tuấn vẫn nắm chặt tay chị gái.
Thấy Thang Tuấn lo lắng, Thang Mẫn cố làm như không sao, an ủi anh, “Em giúp chị như thế là được rồi, đừng tưởng chị phải làm phẫu thuật là em được rảnh rỗi đâu, mau đi làm việc đi.”
Thang Tuấn nói: “Sao em có thể để chị một mình ở đây, chị yên tâm, em sẽ bên cạnh chị.”
Truyện Tiểu Thuyết Trong lòng tôi hiểu rõ, có lẽ lần này đi hát với cậu ấy, cũng chính là buổi tiễn đưa. Vì tất cả các giấy tờ, Vịnh Nhi đã chuẩn bị đ......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Ở đầu đường lại là hình bóng của anh. Đèn đường của buổi hoàng hôn, chiếu không hết bước chân của chúng ta. Hoa bồ công anh bên đườn......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết “Cái gì xin lỗi với không xin lỗi! Trên thế gian sẽ không tìm ra được người thứ hai nào mà ngu như em đâu!” Mắt anh giận đến nỗi như mu......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Phần 4: Học sinh chuyển trường Trịnh Vân Trác
Kiêu ngạo
Nam nữ đang yêu nhau thường dùng sự kiêu ngạo để làm tổn thương đối phươn......Xem tiếp »