ề phía Tử Tề, “Em hiểu rồi, chúng ta đều rất mệt rồi, hãy chia tay một cách vui vẻ đi.”
Thấy thái độ bỗng nhiên thay đổi của cô, Tử Tề thoáng nghi ngờ.
Quý Tinh lại nói: “Ly Petrus này cũng giống như mối quan hệ của chúng ta, rất mạnh mẽ, dễ say. Khi say rồi sẽ thấy lâng lâng bay bay, nhưng sau khi tỉnh dậy có thể sẽ hơi đau đầu. Chỉ là để có được niềm vui ấy thì chút tác dụng phụ này có đáng gì.”
Tử Tề nhìn cô chằm chằm không hiểu cô muốn nói gì.
Cô dừng lại một chút rồi tiếp tục: “Cho nên, dù sáng mai tỉnh dậy có cảm thấy đau lòng, em vẫn hy vọng bây giờ chúng ta có thể nói tạm biệt nhau theo cách vui vẻ này.”
Đầu óc choáng nhẹ, Tử Tề có do dự, tuy nhiên vẻ thành khẩn trên gương mặt cô vẫn thôi thúc anh cầm chiếc ly, không vội uống ngay.
Quý Tinh căng thẳng nhìn anh, tim đập thình thịch.
“Hy vọng uống hết ly này, chúng ta thực sự sẽ kết thúc tất cả.” Dứt lời, Tử Tề nâng ly rượu lên, ngẩng đầu uống cạn.
Chiếc ly trên tay anh đã thấy đáy, Quý Tinh cười lạnh rồi cũng uống hết ly rượu của mình, “Chúc anh ngủ ngon và có giấc mơ đẹp.”
Cô đặt ly rượu xuống, trên gương mặt là nụ cười mê người đặc biệt chỉ Bạch Quý Tinh mới có.
Sau khi Tử Tề về rồi, Hiểu Khiết vẫn không yên tâm, tạt qua hiệu thuốc mua một lô.
Gọi cho Tử Tề một lúc rồi mà không thấy anh nghe máy, cô càng lo lắng, vội trả tiền thuốc rồi bắt taxi chạy đến nhà Tử Tề.
Đến nơi, cô đang định gõ cửa thì phát hiện cửa không khóa. Đẩy cửa bước vào, phòng khách tối om, chỉ có ánh sáng mờ mờ phát ra từ ngọn đèn trong phòng ngủ.
“Anh ngủ rồi à?” Cô bật một chiếc đèn nhỏ, để thuốc lên bàn, lấy một tờ giấy ra viết tin nhắn: Em cầm thuốc cảm đến, anh phải uống nhiều nước và chịu khó nghỉ ngơi nhé, hẹn gặp anh ở Thượng Hải.
Cô đặt tờ giấy xuống cạnh túi thuốc, đưa mắt về phía phòng ngủ rồi bước ra cửa. Đang tính tắt đèn thì nghe thấy tiếng mở cửa từ phòng ngủ.
“Anh tỉnh rồi à?” Hiểu Khiết quay đầu, nụ cười trên gương mặt lập tức trở nên cứng đờ.
Quý Tinh đứng đó, chỉ mặc một chiếc sơ mi của Tử Tề, hàng cúc trước ngực chỉ cài hững hờ vài chiếc, đôi chân thon dài tuyệt đẹp để lộ, trông như vừa mới ngủ dậy.
Hiểu Khiết kinh ngạc, trong lòng biết bao điều muốn hỏi nhưng không biết phải mở miệng thế nào.
“Tử Tề mệt rồi, vẫn ngủ.” Quý Tinh cố tình ra vẻ rất bất ngờ, đặt ngón trỏ lên miệng ra hiệu, nhẹ nhàng đóng cửa phòng ngủ lại.
Hiểu Khiết vừa bối rối vừa lúng túng, miễn cưỡng nặn lời, thốt lên qua kẽ răng: “Tại sao cô lại ở đây?”
Quý Tinh cười nhạt, “Rõ ràng thế này cô còn chưa hiểu? Tại sao tôi lại có chìa khóa nhà Tử Tề? Tại sao lại mặc quần áo của anh ấy? Tại sao lại uống rượu cùng anh ấy? Tại sao lại xuất hiện trước mặt cô? Câu trả lời chỉ có một.”
Hiểu Khiết không dám tin vào mắt mình, tâm trạng cô xao động, “Tôi không tin, cô lừa tôi!” Hiểu Khiết vung tay, chiếc nhẫn tuột ra rơi xuống. Nó lăn đúng đến chân Quý Tinh.
Cô ta cúi xuống nhặt lên, từ từ đeo vào ngón áp út của mình.
Hiểu Khiết trợn tròn hai mắt, chiếc nhẫn từ từ được lồng vào ngón tay của Quý Tinh, rất vừa vặn.
“Nhìn rõ đi, ai mới là chủ nhân thực sự của chiếc nhẫn này?” Quý Tinh giơ bàn tay ấy lên, dương dương tự đắc tuyên bố chủ quyền.
Chiếc nhẫn lấp lánh tỏa ánh sáng trên ngón áp út của Quý Tinh, Hiểu Khiết choáng váng chệnh choạng. Nếu không có chiếc tủ phía sau, cô gần như đã ngã quỵ.
Quý Tinh nói: “Người Tử Tề thực sự yêu là tôi. Anh ấy muốn ở bên tôi nhưng lại lo sẽ làm ảnh hưởng đến sự nghiệp của tôi, cho nên mới tung hỏa mù với cô, lẽ nào cô không cảm thấy vậy? Cô cứ lên mạng kiểm tra đi, ngày 10 tháng 4 là sinh nhật tôi!”
Hiểu Khiết nhớ lại nội dung Tử Tề viết trên tấm thiệp: Để chúng ta cùng đón ngày 10 tháng 4 quan trọng này, để tối nay sẽ trở thành ngày kỷ niệm đáng nhớ nhất trong cuộc đời chúng ta.
Quý Tinh lại nói: “Tại sao hôm khai mạc siêu thị Bách Duyệt tôi lại có mặt?”
Những lời mà cô ta từng nói, thái độ của anh ấy sau khi nếm món ăn mà cô ta làm, và cả lời đáp rất chân thành lúc đó – “Hiện tại, tôi cảm thấy mình… thật hạnh phúc.”
Quý Tinh lạnh lùng mỉa mai, “Chả lẽ cô chưa bao giờ nghĩ rằng Tử Tề phải có bạn gái rồi chứ?”
Nghĩ lại, Tử Tề từng cười khổ nói với mình: “Bạn gái ư, cô ấy chưa bao giờ đón Valentine với tôi.”
Hết hình ảnh này đến hình ảnh khác thi nhau xuất hiện trong đầu Hiểu Khiết, ký ức ấy bức cô phát điên. Đau khổ lắc đầu, không dám tin tất cả những điều này là sự thật, lòng đắng chát, mắt ngấn nước chỉ trực trào ra, cô gắng kiềm chế để không rơi nước mắt.
Quý Tinh biết âm mưu đã thành, đắc ý cười: “Cô yên tâm, tôi cũng không có ý định tranh chức Cao phu nhân với cô, cứ yên tâm mà kết hôn với Tử Tề.” Cô ta đưa hộp khăn giấy cho Hiểu Khiết, cố tình nói, “Khóc cái gì chứ? Hôm nay chỉ là ngoài ý muốn, coi như cô chưa từng gặp tôi, lau nước mắt đi.”
Hiểu Khiết phẫn nộ, người phụ nữ này có thể xem mọi chuyện một cách nhẹ nhàng thế ư?
“Đừng lo, tôi không nói với Tử Tề rằng cô đã biết sự thật đâu. Cô có thể tiếp tục diễn vai ‘Cao phu nhân hạnh phúc’.” Quý Tinh cười khẩy.
Hiểu Khiết dằn lòng, không cho phép nước mắt rơi xuống nữa, nhưng hình ảnh Quý Tinh trước mắt cứ càng lúc càng trở nên mơ hồ. Cô đẩy mạnh hộp khăn giấy, hổ thẹn và căm phẫn bỏ chạy.
Quý Tinh nhìn theo bóng lưng Hiểu Khiết mà mỉm cười chiến thắng.
Bên ngoài, trời đang mưa, người trên đường đều rảo bước vội vã, chỉ có Hiểu Khiết thẫn thờ như mất hồn trên phố. Cô không ngừng nhớ lại những lời mà Quý Tinh vừa nói, và hành động tốt đẹp của Tử Tề với mình.
“Người Tử Tề thực sự yêu là tôi. Anh ấy muốn ở bên tôi nhưng lại lo sẽ làm ảnh hưởng đến sự nghiệp của tôi, cho nên mới tung hỏa mù với cô, lẽ nào cô không cảm thấy vậy?”
“Đằng nào cũng bị nhốt rồi, vậy thì chỉ còn một cách… Cứ xem như chúng ta đang diễn hoàng tử và công chúa ngủ trong rừng đi.”
Cô lang thang không biết đi về đâu, tâm trạng vô cùng đau khổ.
Ngày Valentine, được Tử Tề tặng quà, cô cảm động đến mức thốt lên: “Cảm ơn anh đã làm em trở thành cô gái hạnh phúc nhất thế giới.”
Nhưng gặp Quý Tinh ở nhà Tử Tề, cô ta đã vạch trần tất cả, vạch trần những lời nói dối đẹp đẽ đó, “Cô yên tâm, tôi cũng không có ý định tranh chức Cao phu nhân với cô, cứ yên tâm mà kết hôn với Tử Tề.”
Truyện Tiểu Thuyết Trong lòng tôi hiểu rõ, có lẽ lần này đi hát với cậu ấy, cũng chính là buổi tiễn đưa. Vì tất cả các giấy tờ, Vịnh Nhi đã chuẩn bị đ......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Ở đầu đường lại là hình bóng của anh. Đèn đường của buổi hoàng hôn, chiếu không hết bước chân của chúng ta. Hoa bồ công anh bên đườn......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết “Cái gì xin lỗi với không xin lỗi! Trên thế gian sẽ không tìm ra được người thứ hai nào mà ngu như em đâu!” Mắt anh giận đến nỗi như mu......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Phần 4: Học sinh chuyển trường Trịnh Vân Trác
Kiêu ngạo
Nam nữ đang yêu nhau thường dùng sự kiêu ngạo để làm tổn thương đối phươn......Xem tiếp »