c;ng năm thê bảy thiếp, kiếm một cô bồ cũng là bình thường.”
Nhân viên cửa tiệm kéo rèm ra, Thiên Thiên vội dừng lời, cùng với Tử Tề quay nhìn Hiểu Khiết.
Cô mặc một chiếc váy lụa ren trắng, có đính kim cương bước ra, ngực hơi lộ, nhưng trông rất sang trọng duyên dáng, chiếc đuôi váy dài khiến cô như một nữ thần.
Đẹp quá! Thiên Thiên nhìn Hiểu Khiết từ trên xuống dưới, ngạc nhiên đến mức không khép được miệng lại, không ngừng nuốt nước bọt.
Tử Tề giơ tay che tầm nhìn của Thiên Thiên, nhưng Thiên Thiên mải ngắm Hiểu Khiết đến độ mặc kệ xung quanh, lập tức phá bỏ tuyên ngôn trước đó: “Ôi boss, một lòng một dạ yêu một người phụ nữ mới là đàn ông đích thực.”
Hiểu Khiết xấu hổ, đưa mắt về phía Tử Tề, “Thế nào? Có đẹp không anh?”
Tử Tề mỉm cười: “Perfect!”
Thiên Thiên đứng dậy, ra sức tán thưởng, “Như nữ thần vậy! Hiểu Khiết… Không, từ bây giờ, cô chính là nữ thần của tôi!”
Nhân viên cửa tiệm đến bên Hiểu Khiết, “Vậy tôi đi chuẩn bị thêm bộ dạ hội để cô thử nhé.”
Hiểu Khiết gật đầu, nhân viên đẩy chiếc váy cưới rời đi.
Tử Tề đột nhiên ho một tiếng, Hiểu Khiết mới để ý sắc mặt anh không tốt. Cô lại gần: “Sao trông lại mệt mỏi thế này? Anh không sao chứ hả?” Cô lo lắng giơ tay đặt lên trán anh, cảm thấy hơi nóng bèn chau mày lại: “Anh sốt rồi!”
Tử Tề xua tay, “Không sao đâu. Mấy hôm trước bị dính tí mưa nên cảm thôi.”
“Anh sốt rồi còn ‘thôi mà’ cái gì?” Hiểu Khiết sốt ruột, quay sang Thiên Thiên: “Anh đưa Tử Tề về trước đi.”
Tử Tề gạt đi: “Anh không sao, lát nữa còn phải đi mua đồ đi Thượng Hải nữa.”
Hiểu Khiết nói: “Để em tự đi mua cũng được. Anh sốt thế này còn không chịu nghỉ ngơi.”
Thiên Thiên góp lời: “Boss, thôi để tôi lên mạng đổi vé máy bay cho anh.”
Tử Tề nhìn Hiểu Khiết, “Nhưng anh không thể yên tâm để em một mình đi Thượng Hải.”
“Không sao mà, em tự lo được, anh đổi vé máy bay đi. Cứ ở lại Đài Loan nghỉ ngơi thêm vài ngày, khỏe hơn hẵng đến Thượng Hải.” Hiểu Khiết cương quyết, Tử Tề cuối cùng cũng phải gật đầu.
Thiên Thiên gật đầu nói: “Tốt rồi.”
Hiểu Khiết nói: “Anh về đi. Đừng lo cho em, lát em thay bộ váy này rồi tự bắt taxi đi mua đồ là được!”
“Đã vậy thì anh về trước đây.” Tử Tề ngoan ngoãn nghe lời, đứng dậy.
“Vâng, anh mau về nghỉ đi.” Hiểu Khiết cẩn thận dặn dò Tử Tề, nhìn theo bóng lưng khuất dần của anh và Thiên Thiên.
Cô mặc bộ váy cưới, quay lại nhìn gương, lòng tràn đầy hy vọng và hạnh phúc. Chương 5: Tại sao lại nỡ lừa em
Tử Tề mặt mũi tái nhợt trở về nhà, ngạc nhiên phát hiện Quý Tinh đang ngồi trên sofa. Anh nhăn nhó, cố kiềm cơn giận, không nhìn cô, cởi áo khoác ngoài vắt lên ghế, sau đó để thuốc lên bàn.
Quý Tinh lấy thuốc ra, xé túi thuốc định đưa cho anh. Tử Tề không thèm để tâm đến cô, tự mình xé một túi khác rồi uống cùng nước.
Quý Tinh đau khổ: “Trong mắt anh, em đã trở thành một người vô hình rồi ư?”
Tử Tề lạnh lùng nói: “Trả tôi chìa khóa.”
“Cái gì?”
Tử Tề nhìn cô, nét mặt lạnh tanh, “Trả chìa khóa nhà cho tôi, tôi không muốn mỗi lần về đến nhà lại có người lạ ở đây.”
Quý Tinh khổ sở: “Em đến đây chính là không muốn trở thành cái người lạ đó. Tử Tề, thế nào cũng sẽ có cách mà.”
Tử Tề không thèm quan tâm đến cô, nhấc điện thoại, gọi 110, chốc lát điện thoại được kết nối, “Cảnh sát phải không? Nhà tôi bị đột nhập bất hợp pháp.”
“Cao Tử Tề!” Quý Tinh nghiến răng dập điện thoại xuống. Cô cầu xin, “Anh bảo em phải làm thế nào mới được anh tha thứ đây?”
Tử Tề nhìn thẳng vào cô, cương quyết đáp: “Tôi đã nói rồi, ‘bảo trọng’ nghĩa là tôi vĩnh viễn không muốn gặp lại em nữa. Để chìa khóa lên bàn, em về đi.” Dứt lời anh đi vào phòng tắm.
Quý Tinh lao như tên bắn về phía anh, ôm chặt anh từ phía sau, hai mắt đẫm nước. Cô van nài, “Tử Tề, là lỗi của em, em xin lỗi, anh đừng như thế. Em yêu anh, em biết anh vẫn yêu em.”
Tử Tề muốn đẩy cô ra, nhưng cô cứ ra sức ôm chặt lấy anh. Hơi choáng đầu hoa mắt, anh hít một hơi thật sâu, “Em tưởng chỉ có một mình em đau khổ? Nhưng tôi đã chấp nhận thực tế rồi, tôi không muốn tiếp tục đau khổ nữa, tôi cũng có quyền được hưởng hạnh phúc chứ.”
Quý Tinh lại nói: “Trốn tránh sẽ không hạnh phúc được! Anh đang tự lừa dối bản thân!”
Tử Tề cố ra sức đẩy cô ra, suýt chút nữa thì làm cô ngã xuống đất. Anh quay lại nhìn cô: “Bạch Quý Tinh, em hãy thôi đi, từ Thượng Hải về tôi sẽ kết hôn với Lâm Hiểu Khiết, giữa chúng ta thực sự kết thúc rồi.”
Quý Tinh mím môi lại, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt.
“Nếu yêu mà cả hai lại phải thỏa hiệp và chịu đựng chứ không ai chấp nhận thay đổi vì đối phương, thì tình yêu đó mãi mãi chỉ là một tấn bi kịch, chúng ta đừng lãng phí thời gian của nhau nữa.”
Anh quay người đi vào phòng tắm, đóng sầm cửa lại.
Quý Tinh nhìn cánh cửa đóng kín, hiểu rằng lần này bất luận thế nào anh cũng sẽ không quay đầu lại, cô không kiềm chế nổi nữa, bật khóc nức nở.
Trong phòng tắm, Tử Tề đứng trước bồn rửa mặt, liên tục hất nước lên mặt. Anh chống hai tay trước bồn, ngẩng đầu soi mình, những giọt nước nhỏ vẫn đọng trên tóc, vẻ mặt mệt mỏi, sức lực như cạn kiệt.
Ngoài phòng khách, Quý Tinh hai mắt sưng húp, vẫn đứng yên tại chỗ. Di động trong áo khoác Tử Tề đổ chuông, cô chỉ nhìn chứ không động đậy. Chuông điện thoại kêu một lúc rồi tắt, sau đó lại vang lên âm báo tin nhắn.
Cô đưa mắt về phía phòng tắm, sau đó lôi điện thoại trong áo khoác anh ra xem trộm. Trên màn hình hiển thị là của Hiểu Khiết: Anh ngủ chưa? Lát nữa em mang ít thuốc cúm đến cho anh.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, Quý Tinh mỉm cười.
Cô xóa tin nhắn đó đi, để điện thoại vào túi áo khoác rồi lấy giấy ăn lau sạch nước mắt, chỉnh lại trang phục, lôi một viên an thần từ túi thuốc trên bàn đi tới tủ rượu, lấy chai vang Petrus lần trước uống dở ra.
Cô rót rượu ra hai ly, cho viên thuốc vào một ly, khẽ lắc cho đến khi thuốc tan hoàn toàn.
Quý Tinh thầm nhủ quả quyết: Kể từ giờ phút này, chúng ta sẽ không thể rời xa nhau.
Cửa phòng tắm mở ra, Tử Tề tái mét xuất hiện, thấy Quý Tinh chưa rời đi, anh lại sa sầm mặt mày.
“Sao cô vẫn còn ở đây?”
Quý Tinh trở lại với vẻ quý phái sang trọng, cầm hai ly rượu đi v
Truyện Tiểu Thuyết Trong lòng tôi hiểu rõ, có lẽ lần này đi hát với cậu ấy, cũng chính là buổi tiễn đưa. Vì tất cả các giấy tờ, Vịnh Nhi đã chuẩn bị đ......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Ở đầu đường lại là hình bóng của anh. Đèn đường của buổi hoàng hôn, chiếu không hết bước chân của chúng ta. Hoa bồ công anh bên đườn......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết “Cái gì xin lỗi với không xin lỗi! Trên thế gian sẽ không tìm ra được người thứ hai nào mà ngu như em đâu!” Mắt anh giận đến nỗi như mu......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Phần 4: Học sinh chuyển trường Trịnh Vân Trác
Kiêu ngạo
Nam nữ đang yêu nhau thường dùng sự kiêu ngạo để làm tổn thương đối phươn......Xem tiếp »