Insane
AppsGameTruyệnBlog
* Bạn có thích GameAs.Wap.Sh ?

Đẳng Cấp Quý Cô

Đăng ngày 2014-05-04

nhầm. Thế nhưng Bạch Quý Tinh đã tháo chiếc nhẫn trên tay, bỏ vào ly sâm panh trên bàn, chiếc nhẫn từ từ chìm xuống đáy ly.



Quý Tinh hoảng hốt chạy lại ngăn Tử Tề, gương mặt cô đẫm nước mắt, “Em xin lỗi, Tử Tề, em xin lỗi, em không thể nhận lời cầu hôn của anh!”



Tử Tề nhìn cô, từ ngạc nhiên dần dần chuyển sang thất vọng.



Quý Tinh vừa khóc vừa nói: “Hãy giúp em, em xin anh! Nếu bây giờ mở cửa, những thành quả mà em cố gắng bao nhiêu năm qua sẽ đều đổ xuống sông xuống biển!” Cô ôm mặt khóc.



Thiên Thiên đứng ngoài giằng co với cánh nhà báo, mấy nhân viên phục vụ khác cũng chạy đến giúp.



Cậu nghiêm giọng: “Đề nghị tôn trọng chuyện riêng tư của khách hàng!”



Cánh nhà báo kêu gào: “Sao phải bí mật như thế? Lẽ nào đang dùng bữa với bạn trai?”



Lúc này, cửa phòng được kéo ra, mọi người ngạc nhiên nhìn vào trong.



Mặt Tử Tề tái nhợt, nhìn đám đông, lạnh lùng mở miệng: “Rốt cuộc đang có chuyện gì?”



Một nhà báo nói: “Chúng tôi và tiểu thư Bạch Quý Tinh quen biết đã lâu, muốn đến chúc mừng sinh nhật cô ấy.”



Tử Tề ngắt lời, bực mình: “Anh đang nói gì vậy? Tôi không hiểu.”



“Tôi vừa nhìn thấy cô Bạch vào phòng.”



“Thật hả?” Tử Tề kéo hẳn cánh cửa ra.



Đám nhà báo lập tức ngó nghiêng vào, bất chấp tất cả, cầm luôn máy ảnh nháy, đèn flash chớp liên tục. Trong căn phòng ngoài một chiếc bàn tròn, một bữa tối bên ánh nến dành cho hai người, một chai sâm panh đã mở sẵn, và hai chiếc ly đã có sâm panh ra, chẳng còn gì khác.



Tử Tề lên tiếng: “Thế này các anh hài lòng chưa?”



Cánh nhà báo biến sắc, không cam tâm, nhìn khắp xung quanh, bên trong không có bất kỳ nơi nào trốn được ngoài chiếc bàn tròn đang được phủ khăn.



Đám đông nhìn chằm chằm vào chiếc bàn, muốn lại gần vén chiếc khăn trải bàn lên.



Phía dưới bàn, Quý Tinh trốn ở đó, cố gắng mím chặt môi lại, vô cùng căng thẳng.



Nét mặt Tử Tề nghiêm nghị, đứng chặn phía trước, không để ai lại gần, “Các vị muốn ở lại đây dùng cơm hay là muốn nghe lén bí mật của trung tâm thương mại Hải Duyệt?”



Một nhà báo không cam tâm, nhìn thấy hai ly rượu trên bàn, bèn nói: “Tôi muốn hỏi, ở đây bày bữa tối cho hai người, không biết ngài Cao đang dùng bữa với ai?”



“Tôi không có nghĩa vụ phải thông báo với anh.” Tử Tề điên tiết, lửa giận muốn bùng nổ.



Hai bên đối đầu gay cấn, không bên nào chịu lui. Tên nhà báo cứ chăm chăm chiếc khăn trải bàn, nghiến răng định sẽ lật lên. Đám đông rủ nhau giơ máy lên, chĩa xuống gầm bàn. Quý Tinh sợ đến mức run lẩy bẩy, cô cắn chặt bàn tay, chỉ sợ mình sẽ bị chụp ảnh, nước mắt sợ hãi thi nhau lăn xuống.



Tử Tề sững người, vội chụp lấy cánh tay của tên nhà báo, tức giận quát: “Anh định làm gì?”



Tên nhà báo đắc ý: “Định cho tất cả mọi người biết sự thật!”



Hai người đang đối đầu, bất chợt giọng nói của Hiểu Khiết vang lên, “Có việc gì vậy? Sao nhiều người ở đây thế?”



Mắt Thiên Thiên sáng bừng, ngạc nhiên sung sướng, thảng thốt gọi Hiểu Khiết: “Cô, chủ, cuối cùng cô cũng quay lại rồi!”



Quý Tinh ở dưới gầm bàn cũng bất ngờ. Cả đám kinh ngạc, cùng quay đầu lại theo hướng Thiên Thiên. Hiểu Khiết đã thay một bộ váy mới, đi về phía phòng ăn.



“Em xin lỗi, em đến muộn, để anh đợi lâu rồi.” Hiểu Khiết nói với Tử Tề, sau đó quay sang nhìn cánh nhà báo, cảm thấy kỳ lạ, “Sao lại náo nhiệt vậy?”



Tử Tề sửng sốt, nhưng anh đã nhanh chóng che giấu sự cảm xúc, nhân cơ hội này tách tên nhà báo ra.



Thiên Thiên vô cùng phấn khởi, “Không muộn chút nào cả, cô đến rất đúng lúc.”



Hiểu Khiết đi qua đám nhà báo, đến bên cạnh Tử Tề, cô tò mò hỏi: “Họ là ai?”



Tử Tề châm biếm: “Những vị khách không mời mà đến.”



Cánh nhà báo ủ rũ, nhìn Hiểu Khiết và Tử Tề, bỗng không biết phải làm thế nào.



Tử Tề lạnh lùng: “Tôi mời bạn gái dùng bữa, không biết có chỗ nào làm phiền đến các vị, sao cứ nhất định phải xông vào? Nếu như muốn phỏng vấn chúng tôi, có thể hẹn một dịp khác, đâu nhất thiết phải chụp trộm, dùng cái thủ đoạn chẳng hay ho gì này?”



Hiểu Khiết vội giảng hòa, “Thôi nào, mọi người cùng dĩ hòa vi quý.”



“Còn chưa đi ra?” Tử Tề lạnh lùng, “Thiên Thiên, liên hệ với luật sư Lưu giúp tôi, mời ông ấy đến đây ngay lập tức.”



“Vâng!” Thiên Thiên lập tức cầm điện thoại làm động tác như sẽ gọi điện.



Cánh nhà báo thấy Tử Tề rất tức giận, như muốn dùng cả sinh mệnh để bảo vệ cho chiếc bàn nhưng cũng không muốn xảy ra kiện cáo, đành cay cú bỏ đi.



“Có chuyện gì vậy?” Hiểu Khiết tò mò, muốn được nghe giải thích.



Tử Tề khéo léo lảng sang chuyện khác: “Chỉ là hiểu nhầm thôi, em đói chưa? Bảo bếp trưởng chuẩn bị mang món ăn lên!” Anh kéo ghế cho Hiểu Khiết, để cô ngồi vào vị trí trước đó vốn của Bạch Quý Tinh.



Dưới gầm bàn, Quý Tinh mặt mũi tái mét, thấy chân của Hiểu Khiết đưa vào liền vội ngồi tránh ra. Cô quỳ xuống, thu người lại trước đôi chân của Hiểu Khiết một cách thảm hại.



Tử Tề ngồi xuống, trông vẫn chưa vui vẻ hơn.



Hiểu Khiết áy náy: “Xem ra tâm trạng của anh không tốt, vì em đến muộn à?”



Tử Tề cố nặn ra một nụ cười, “Nguyên nhân khiến anh không vui thì nhiều lắm, nhưng không có em trong đó.” Anh cầm ly rượu sâm panh trên bàn, muốn chúc rượu Hiểu Khiết, “Bất kể thế nào thì anh vẫn phải cảm ơn em, sự có mặt của em đã giúp anh một việc lớn.”



Hiểu Khiết lại hiểu là Tử Tề hạnh phúc khi mình đến đây, cô mỉm cười e thẹn, nâng ly sâm panh lên. Hiểu Khiết kinh ngạc phát hiện chiếc nhẫn kim cương nơi đáy cốc. Cô nhìn thấy chiếc nhẫn, sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Tử Tề, anh từng nói: Anh muốn bàn với em một việc liên quan đến hai ta.



Cô vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, “Hóa ra chuyện anh muốn bàn với em ở nhà hàng hôm đó… Có phải là việc này không?”



Tử Tề chưa hiểu chuyện gì. Hiểu Khiết lấy chiếc nhẫn kim cương lấp lánh ra, cười rạng rỡ, “Anh muốn cầu hôn em?”



Tử Tề sững sờ, quên mất chiếc nhẫn dành cho Quý Tinh bị cô ta cho vào ly sâm panh.



Còn Quý Tinh dưới gầm bàn cũng kinh ngạc tới mức phải bụm miệng lại.



Hiểu Khiết vui sướng nhìn Tử Tề, chờ đợi câu trả lời của anh.



Trong phòng Ánh trăng, Cao Quốc Thành và mọi người đã dùng bữa xong, đứng lên, mặc áo khoác chuẩn bị ra về. Nhân viên phục vụ đứng bên ngoài mở cửa.



Cao Quốc Thành hỏi: &l
« Trước 1 ... 4647484950 ... 141 Tiếp ››
Thông Tin Truyện
Game Đang HOT
Chia sẻ bài viết
Đọc thêm truyện cùng chuyên mục
Nụ hôn của quỷ phần cuối  - GameAs.Wap.Sh

Nụ hôn của quỷ phần cuối

Truyện Tiểu Thuyết
Trong lòng tôi hiểu rõ, có lẽ lần này đi hát với cậu ấy, cũng chính là buổi tiễn đưa. Vì tất cả các giấy tờ, Vịnh Nhi đã chuẩn bị đ......Xem tiếp »
Nụ hôn của quỷ phần 5  - GameAs.Wap.Sh

Nụ hôn của quỷ phần 5

Truyện Tiểu Thuyết
Tôi kinh ngạc đứng nhìn họ. Trong đêm tối, gió thổi lạnh thấu xương. “Sao lại là cô?” Hàn Vĩnh Thái nhìn tôi, lời nói đầy tức giận. K......Xem tiếp »
Nụ hôn của quỷ phần 4  - GameAs.Wap.Sh

Nụ hôn của quỷ phần 4

Truyện Tiểu Thuyết
Ở đầu đường lại là hình bóng của anh. Đèn đường của buổi hoàng hôn, chiếu không hết bước chân của chúng ta. Hoa bồ công anh bên đườn......Xem tiếp »
Nụ hôn của quỷ phần 3  - GameAs.Wap.Sh

Nụ hôn của quỷ phần 3

Truyện Tiểu Thuyết
“Cái gì xin lỗi với không xin lỗi! Trên thế gian sẽ không tìm ra được người thứ hai nào mà ngu như em đâu!” Mắt anh giận đến nỗi như mu......Xem tiếp »
Nụ hôn của quỷ phần 2  - GameAs.Wap.Sh

Nụ hôn của quỷ phần 2

Truyện Tiểu Thuyết
Phần 4: Học sinh chuyển trường Trịnh Vân Trác Kiêu ngạo Nam nữ đang yêu nhau thường dùng sự kiêu ngạo để làm tổn thương đối phươn......Xem tiếp »
123»
Chuyên Mục Truyện
Truyện Ngắn
Truyện Dài
Truyện Tiểu Thuyết
Truyện Teen Story
Trà Sữa Tâm Hồn
Trò Chuyện Cuộc Sống
Truyện Cười
Truyện Ma
Game Hot Ngẫu Nhiên
Home | Tags | Wap Version | Chat|
Like or G+ ủng hộ GameAs.Wap.Sh nhé
Tải Game Miễn Phí|Tải Ucbrowser|Tai Tubemate|Tải Camera360|Tải Zalo|Tải Youtube|Tải Zing Mp3|Tải Face Book|Đọc Truyện Online|Hack GoPet|Hack Avatar Online|Hack Army|Đọc Truyện Tiểu Thuyết|Đọc Truyện Ngắn|Truyện Teen|Tải Zalo Chat|Tải Zalo Miễn Phí | Hướng dẫn kiếm tiền trên Youtube