dquo;Sao lúc nãy bên ngoài ồn ào thế? Xảy ra chuyện gì vậy?”
Nhân viên phục vụ đáp: “Là ngài Cao Tử Tề đến dùng bữa tối với bạn gái, phát sinh vài tranh cãi với cánh nhà báo ạ.”
Thang Tuấn nghe đến tên Cao Tử Tề, lòng lạnh băng, lặng lẽ đưa mắt ra hành lang.
Cao Quốc Thành nói với Tử Hào: “Tử Tề và Hiểu Khiết cũng đến rồi, chúng ta qua đó hỏi thăm một tiếng.”
Thang Lan nói: “Chẳng mấy khi gặp gỡ, chúng ta cùng đi nhé.”
Trong phòng Ánh sao, trên tay Hiểu Khiết là chiếc nhẫn, cô nhìn Tử Tề. Tử Tề cũng nhìn cô, day dứt cùng do dự. Bạch Quý Tinh ngồi dưới gầm bàn ra sức lắc đầu, lo lắng đợi câu trả lời của anh.
Hiểu Khiết ngây thơ mong chờ.
Tử Tề cuối cùng quyết định, “Đúng! Tối nay anh quyết định ngỏ lời cầu hôn người phụ nữ ngồi ở vị trí đối diện anh.”
Lời lọt vào tai Quý Tinh khiến cô khổ sở vô cùng.
Hiểu Khiết bật cười, luồn chiếc nhẫn vào ngón áp út, nhận thấy nó không vừa, lỏng quá. Cô còn cố ý đeo ra đeo vào chiếc nhẫn cho Tử Tề xem, “Size lớn quá rồi, đây không phải là cỡ của em.”
Câu nói của Hiểu Khiết chạm vào đúng nỗi đau của Tử Tề, “Đúng thế! Anh ngốc quá! Hoàn toàn chưa hiểu rõ tình hình đã mạo muội muốn cầu hôn!” Anh cố ý nói cho Quý Tinh nghe thấy, “Cho dù buổi cầu hôn được sắp đặt cẩn thận đến mấy, nhưng nếu chưa hiểu tâm ý đối phương, cũng không tìm hiểu xem đối phương đang nghĩ gì, kết quả là tự gây rắc rối thôi.”
Quý Tinh nhận ra anh đang trách chính mình, cô càng mím chặt môi lại.
Hiểu Khiết thốt lên: “Trời, anh không cần nghiêm trọng thế đâu, chẳng hài hước gì cả! Thực ra anh cũng đâu đến nỗi, mặc dù lúc mặt trời mọc anh đang ngủ tít.”
Tử Tề và cô cùng bật cười.
Hiểu Khiết hơi xấu hổ, “Với đa phần phụ nữ thì một người vừa đẹp trai, vừa lãng mạn, vừa nhiều tiền như anh, căn bản sẽ là hoàng tử số một trong các hoàng tử. Mỗi ngày bên anh, em đều thấy giấc mơ này như không có thật.”
Cô xúc động, “Em hay tưởng tượng tương lai em bên anh sẽ thế nào.”
Tử Tề thoáng bất ngờ.
Hiểu Khiết mỉm cười: “Cho nên em mới là đồ ngốc! Cho dù chiếc nhẫn này không vừa, em vẫn rất vui khi được trở thành nữ chủ nhân của nó.”
Tử Tề xúc động nhìn Hiểu Khiết, không biết phải nói gì.
Quý Tinh đang ngồi dưới gầm bàn, nắm lấy bàn tay đang thõng xuống của Tử Tề như cầu cứu. Anh hơi sựng người lại, nội tâm bắt đầu giằng xé.
Lúc này, ánh đèn trong phòng giảm dần độ sáng. Máy thổi bong bóng tự động thổi bong bóng ra, dưới ánh sáng này, gian phòng trở nên lung linh đầy màu sắc.
Ngoài cửa, bếp trưởng đẩy chiếc xe đồ ăn đi vào, dẫn đầu là một người đang kéo violin và một nhân viên phục vụ chịu trách nhiệm hướng dẫn.
Thiên Thiên sực nhớ ra định ngăn cản, lại nhìn thấy phía sau bếp trưởng là Cao Quốc Thành, Thang Lan và những người khác đang tiến vào, bất giác đứng ngây ra.
OMG[2"> Thiên Thiên giơ tay che mắt, không dám nhìn.
[2"> Viết tắt của “Oh, my God”.
Nhân viên phục vụ mở ra, mọi người theo xe đồ ăn của bếp trưởng lần lượt đi vào.
Thang Tuấn đứng sau Cao Quốc Thành và Thang Lan, nhìn thấy Hiểu Khiết đang cùng Tử Tề thưởng thức bữa tối bên ánh nến, lòng trào dâng nỗi thất vọng không tên.
Bếp trưởng đẩy xe đồ ăn đi vào, trên xe có thắp nến. Dưới ánh nến lung linh, các món ăn được bày biện tinh tế, trên còn viết: “Would you marry me?”
Cao Quốc Thành cười: “Hóa ra Tử Tề định cầu hôn Hiểu Khiết?”
Quý Tinh ở dưới gầm bàn nghe thấy Cao Quốc Thành cũng có mặt, càng thêm tuyệt vọng.
“Bố, sao bố lại đến đây?” Tử Tề ngạc nhiên định đứng lên, Cao Quốc Thành giơ tay ra hiệu anh cứ ngồi xuống.
Thang Lan lên tiếng: “Chúc mừng chủ tịch Cao.”
Thang Tuấn nhìn thấy ngay chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay áp út của Hiểu Khiết, cảm giác như đang bị một hòn đá khổng lồ đè xuống ngực.
Tử Tề càng ngạc nhiên khi phát hiện ngoài Cao Quốc Thành còn Thang Lan và mọi người đang mỉm cười đứng đó. Hiểu Khiết hơi xấu hổ, giải thích: “Chuyện này, Tử Tề vẫn chưa chính thức cầu hôn cháu!” Cô rút chiếc nhẫn ra, đặt trên bàn.
Thang Tuấn lặng lẽ thở phào.
Cao Quốc Thành vui vẻ: “Không ngờ chúng ta vẫn chưa lỡ thời điểm cao trào! Chính thức cầu hôn, ít ra cũng cần phải quỳ xuống, thế mới thể hiện được thành ý chứ!”
Tử Tề coi như đã cưỡi trên lưng hổ, anh nhìn Hiểu Khiết đang xúc động, không biết nên làm sao cho phải.
Thiên Thiên biết boss khó xử, tay đan vào nhau bối rối, “Lần này chết chắc rồi.”
Thang Tuấn chau mày, nắm chặt bàn tay thành đấm, anh giận không thể xông lên kéo Hiểu Khiết đi.
Quý Tinh nước mắt vòng quanh, nắm chặt bàn tay Tử Tề, gào lên ở trong lòng: “Tử Tề, đừng!”
Tử Tề nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi lại mở mắt ra, “Nếu như, những ai có mặt ở đây không phản đối, thì tôi xin được chính thức cầu hôn Hiểu Khiết.”
Hiểu Khiết kinh ngạc nhìn Thang Tuấn, khẽ gọi anh một tiếng, mong anh đừng làm mọi chuyện rối lên.
Thang Tuấn bước đến trước mặt Tử Tề, đưa mắt sang Hiểu Khiết, rồi quay lại nói với Tử Tề bằng một giọng quả quyết: “Tôi hy vọng, đây là quyết định mà anh đưa ra sau khi đã suy nghĩ kỹ càng thấu đáo!”
Tử Tề và Hiểu Khiết đều thấy bất ngờ, những người khác đều nhìn Thang Tuấn với vẻ nghi ngờ, không hiểu anh có ý gì. Thang Tuấn không chùn bước, nhìn Tử Tề, “Anh có thể đảm bảo sẽ không bao giờ biến mất khỏi bữa tiệc mừng nữa? Sẽ không bao giờ tắt máy cả đêm? Sẽ không bỏ Hiểu Khiết một mình? Sẽ không nói dối cô ấy? Tất cả những việc anh làm vì cô ấy đều xuất phát từ đáy lòng?”
“Rốt cuộc anh muốn nói gì?” Tử Tề sững sờ, không hiểu mục đích của Thang Tuấn.
Thang Tuấn đáp: “Điều tôi muốn nói… Anh là tên khốn may mắn nhất thế giới! Những lúc quan trọng, thật đáng chết, anh đều xuất hiện rất đúng lúc. Mặc dù tôi không thích anh, thế nhưng phụ nữ lại yêu anh, một thằng vừa cao to, vừa đẹp trai, lại nhiều tiền, hấp dẫn.”
Anh nhìn Hiểu Khiết, mỉm cười nhượng bộ, lại quay sang Tử Tề, “Cho nên tôi muốn anh đảm bảo, sẽ không để Hiểu Khiết vì anh mà rơi một giọt nước mắt. Trước mặt tất cả mọi người, anh có dám đảm bảo như thế không?”
Quý Tinh ngồi dưới gầm bàn, nước mắt giàn dụa, nắm chặt tay Tử Tề, không muốn anh đồng ý.
Tử Tề nhìn Thang Tuấn, một mặt đã cưỡi lên lưng hổ rồi, mặt khác cũng để xảy ra cuộc đấu trí này rồi. Anh rút bàn tay Quý Tinh đang nắm ra, quả quyết trả lời: “Tôi đảm bảo.”
Thang Tuấn nhìn Tử Tề, “OK, tôi rút lại lời phản đối. Nhưng nếu anh không làm được như
Truyện Tiểu Thuyết Trong lòng tôi hiểu rõ, có lẽ lần này đi hát với cậu ấy, cũng chính là buổi tiễn đưa. Vì tất cả các giấy tờ, Vịnh Nhi đã chuẩn bị đ......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Ở đầu đường lại là hình bóng của anh. Đèn đường của buổi hoàng hôn, chiếu không hết bước chân của chúng ta. Hoa bồ công anh bên đườn......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết “Cái gì xin lỗi với không xin lỗi! Trên thế gian sẽ không tìm ra được người thứ hai nào mà ngu như em đâu!” Mắt anh giận đến nỗi như mu......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Phần 4: Học sinh chuyển trường Trịnh Vân Trác
Kiêu ngạo
Nam nữ đang yêu nhau thường dùng sự kiêu ngạo để làm tổn thương đối phươn......Xem tiếp »