Thang Lan cười: “Lời mời ban nãy vẫn không thay đổi, nếu như cô thay đổi quyết định, lúc nào tôi cũng sẵn sàng chào đón cô gia nhập Hoàng Hải!”
Hiểu Khiết gật đầu cảm ơn, “Vâng thưa chủ tịch Thang, tôi nhất định sẽ suy nghĩ kỹ!”
“Hai người cứ nói chuyện tự nhiên đi, tôi về phòng trước.” Thang Lan cầm theo bản kế hoạch đặt trên bàn.
Bà vừa rời đi, Hiểu Khiết bèn đưa một chiếc túi giấy cho Thang Tuấn: “Quần áo của anh bị tôi nôn vào đây, tôi giặt sạch rồi!”
“Cuối cùng cô cũng nhớ hả?” Thang Tuấn nhận chiếc túi, rồi giơ tay gọi nhân viên phục vụ mang menu đến, “Cô ăn sáng chưa? Đằng nào hóa đơn bàn này cũng tính cho chủ tịch Thang, bà ấy lại đánh giá cô cao như vậy thì cứ ăn một bữa thoải mái đi, tôi nghĩ bà ấy sẽ vui vẻ thanh toán thôi.”
Hiểu Khiết lườm anh, “Đúng là chúa ăn chùa! Ăn uống của tôi còn chưa đủ, của chủ tịch nhà mình anh cũng không tha!”
Thang Tuấn biện bạch, “Cái gì mà chúa ăn chùa? Tôi là thần may mắn của cô đấy! Ở Anh cô gặp tôi, tôi cứu cô, còn cùng cô hoàn thành đề án hợp tác! Lần này không phải tôi đưa bản kế hoạch WIP cho chủ tịch Thang xem thì sao cô có cơ hội nhảy việc với ăn không uống không thế này?”
“Kể thì cũng có lý.” Hiểu Khiết gật gật đầu, khinh thường anh, “Cho nên mỗi lần gặp phải anh, bị anh ăn không uống không đến nỗi sắp tán gia bại sản đến nơi rồi.”
Thang Tuấn tức giận: “Nhưng mà, sao cô lại từ chối lời mời của mẹ… Ý tôi là lời mời của chủ tịch chúng tôi?” Lỡ lời, may mà sửa kịp.
Hiểu Khiết không mấy để ý: “Tử Tề ở Đài Loan, tôi đến Thượng Hải làm việc sao được.”
Thang Tuấn nói: “Nếu như, tôi nói là nếu như, cô không còn ở bên Cao Tử Tề nữa, cô có tới Thượng Hải không?”
Hiểu Khiết nghiêng đầu ngẫm nghĩ, gật đầu đáp: “Đương nhiên rồi! Điều kiện tốt như vậy, chỉ bị đần mới không đi thôi!”
Lời của Hiểu Khiết như một viên đá nhỏ rơi xuống mặt hồ là trái tim anh, tạo ra những gợn sóng nhỏ lăn tăn.
Thang Tuấn cầm chiếc túi giấy quay trở về phòng, Thang Lan đang ngồi gọi điện thoại, “Cứ làm theo lời tôi, đừng thông báo vội với Thang Mẫn, mọi việc liên quan đến hoạt động VIP chờ tôi về hẵng xử lý. Cứ thế đã.”
Thang Lan thấy Thang Tuấn, lập tức cúp máy rồi quay sang hỏi anh: “Lâm Hiểu Khiết về rồi à?”
Thang Tuấn gật gật đầu, hơi bất ngờ khi mẹ ngồi trong phòng mình.
“Bản kế hoạch mẹ xem rất kỹ rồi, những ý kiến cần sửa cũng ghi hết trong đó.” Thang Lan đứng dậy, trước khi rời đi bà làm như vô tình nhắc nhở, “Thích cô bé ấy thì nhớ phải chủ động! Đừng có phủ nhận, tôi là mẹ anh đấy!”
Môi Thang Tuấn mấp máy, mẹ anh đã đi mất rồi.
Anh lầm bầm: “Mình đối với Lâm Hiểu Khiết rõ ràng thế cơ à? Tại sao chỉ có cô ngốc đó là không nhận ra?” Sao mà ảo não.
Tử Tề đang đứng trước quầy trang sức đá quý, nhìn từng hàng nhẫn kim cương lấp lánh mà hoa hết cả mắt. Nhân viên bán hàng mở tủ kính, lấy một vài chiếc nhẫn đặt lên miếng vải nhung cho anh lựa chọn. Cầm lên cầm xuống mãi, cuối cùng Tử Tề cũng lựa được chiếc nhẫn kim cương một cara được gia công rất tinh xảo, anh quay sang nhân viên bán hàng: “Gói giúp tôi cái này, đẹp mắt chút.”
Thanh toán xong, Tử Tề cầm nhẫn rời đi. Nhìn thấy một bức hình chụp Bạch Quý Tinh mặc áo cưới đặt cạnh đó, anh bất giác mỉm cười hạnh phúc.
Sau khi rời quầy bán trang sức, anh rảo bước đến cửa hàng hoa. Nhân viên cửa hàng niềm nở đưa cho anh bó hồng. Anh cúi đầu nhìn, bên trong đặt một tấm thiệp, viết người nhận là: Cô Lâm Hiểu Khiết.
Bất giác chau mày, Tử Tề nói: “Chuẩn bị lại giúp tôi một bó bách hợp.”
“Ồ, xin lỗi, tôi chuẩn bị ngay đây.” Nhân viên nhận lại bó hồng trong tay anh, đặt sang bên cạnh, sau đó lấy vài cành bách hợp và một số hoa phối cùng để bó một bó mới.
Một nhân viên bán thời gian xách thùng giấy đi vào cửa hàng hoa, thấy bó hoa hồng ban nãy vẫn trên bàn. Cậu chàng liếc thấy cái tên ghi trên tấm thiệp: “Lâm Hiểu Khiết? Chủ nhiệm bên phòng quan hệ kinh doanh đây mà.” Cậu ta cẩn thận đặt bó hoa hồng vào trong thùng giấy rồi bê hết lên xe chở hàng đỗ bên ngoài.
Hiểu Khiết vô cùng bất ngờ khi nhận được một bó hoa hồng lớn, dòng chữ trên thiệp càng làm cô vui sướng.
Trên thiệp viết: Anh biết gần đây đã lạnh nhạt em, những việc anh làm đã khiến em tức giận, hãy cho anh cơ hội để bù đắp. Tối nay em ăn tối với anh được không? Để chúng ta cùng đón ngày 10 tháng 4 quan trọng này, để tối nay sẽ trở thành ngày kỷ niệm đáng nhớ nhất trong cuộc đời chúng ta.
Hiểu Khiết nhìn tấm thiệp và bó hoa hồng, bỗng thấy khó hiểu. Ngày 10 tháng 4 là ngày gì vậy?
Lúc này loa máy tính phát ra tiếng kêu “tinh tinh”, Hiểu Khiết định thần lại, Tom vừa online. Cô sung sướng mở cửa sổ chat, gõ: Chào Tom, anh mất tích ở đâu suốt mấy ngày nay vậy, mãi mới gặp được anh!
Tom rất nhanh trả lời: Xin lỗi, dạo này bận quá, không có thời gian lên mạng.
Hiểu Khiết gõ: Tôi cứ tưởng anh không thèm để ý đến tôi nữa!
Tom đáp: Sao thế được. Dạo này cô thế nào? Có phải lại có việc đau đầu không?
Hiểu Khiết nhìn bó hoa hồng trên bàn, cười: Oa, anh giỏi thế! Lúc nãy tôi vừa nhận được hoa bạn trai tặng, anh ấy nói ngày 10 tháng 4 là ngày rất đặc biệt, tối nay muốn dùng bữa với tôi.
Tom: Tốt quá, định chúc mừng việc gì?
Hiểu Khiết ngồi trên ghế, nhìn cửa sổ chat trên máy tính mà thắc mắc, gõ: Tôi đang nghĩ đây. Đó không phải sinh nhật chúng tôi, cũng không phải ngày gì trọng đại.
Tom: Cô có nhớ lần đầu tiên gặp anh ta là khi nào không?
Hiểu Khiết: Đương nhiên là nhớ rồi! Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau là lúc bước sang năm mới, anh ấy thức suốt đêm xếp tháp bia với tôi trong siêu thị.
Tom: Vậy hả? Hai người quen nhau hơn ba tháng rồi, thời gian nhanh thật.
Hiểu Khiết: Đúng đấy! Ba tháng, 90 ngày rồi.
Tom: Hay mùng 10 tháng 4 là thời điểm hai người quen nhau đủ 100 ngày?
Hiểu Khiết được nhắc, lấy quyển lịch bàn ra tính, lập tức cười sung sướng, gõ lại: Đúng rồi! Đúng là ngày thứ một trăm! Bởi vậy nên anh ấy mới lặng lẽ lên kế hoạch? Anh ấy đã chuẩn bị một bất ngờ gì chăng?
Cô vui vẻ đặt quyển lịch bàn về chỗ cũ, vui vẻ lấy một tập tài liệu ra xử lý, vui vẻ hát ư ư.
Máy tính bên kia, Thang Tuấn chẳng thấy gì đáng mừng, lầm bầm tự nói: “Quen nhau 100 ngày thôi mà, nhất thiết phải tốn công làm lớn thế à?”
Lúc hai người chat với nhau chỉ có Hiểu Khiết bật webcam,
Truyện Tiểu Thuyết Trong lòng tôi hiểu rõ, có lẽ lần này đi hát với cậu ấy, cũng chính là buổi tiễn đưa. Vì tất cả các giấy tờ, Vịnh Nhi đã chuẩn bị đ......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Ở đầu đường lại là hình bóng của anh. Đèn đường của buổi hoàng hôn, chiếu không hết bước chân của chúng ta. Hoa bồ công anh bên đườn......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết “Cái gì xin lỗi với không xin lỗi! Trên thế gian sẽ không tìm ra được người thứ hai nào mà ngu như em đâu!” Mắt anh giận đến nỗi như mu......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Phần 4: Học sinh chuyển trường Trịnh Vân Trác
Kiêu ngạo
Nam nữ đang yêu nhau thường dùng sự kiêu ngạo để làm tổn thương đối phươn......Xem tiếp »