AppsGameTruyệnBlog
* Bạn có thích GameAs.Wap.Sh ?

Đẳng Cấp Quý Cô

Đăng ngày 2014-05-04

xử lý.”



Các đồng nghiệp khác cũng lại gần báo cáo, “Giám đốc, nhân viên phòng dịch vụ nói còn một lô hàng trong kho.”



Hiểu Khiết không để tâm, ánh mắt đưa về chỗ trống của Thang Tuấn, thở dài.



Đến lúc hết giờ, toàn thân Hiểu Khiết bải hoải. Lê giày cao gót thất thểu trên phố.



Một nhóm thanh niên vui vẻ hò hét lướt ngang qua cô: “Phải làm tăng hai chứ nhỉ? Đi hát nhé?” Tiếng vỗ tay hưởng ứng, hân hoan, trái ngược với Hiểu Khiết lặng lẽ.



Một đôi tình nhân tay trong tay, ngọt ngào dựa vào nhau. Cô gái giơ cây kem trong tay lên, chàng trai lập tức liếm một miếng, cả hai mỉm cười ngọt ngào. Hiểu Khiết liếc đôi tình nhân, bước nhanh qua họ.



Đi được vài bước, thấy một cửa hàng bày hai chú thỏ cạnh nhau, cô dừng lại nhìn chằm chằm vào chúng, “Ngay đến chúng mày cũng có đôi.”



Hiểu Khiết lôi điện thoại ra tìm danh bạ, chẳng ai có thể gọi điện được.



Hai OL trẻ trung vẫn mặc đồng phục, ngà ngà say, dựa vào nhau lảo đảo. Một cô đang cười hi hi, không cẩn thận va phải Hiểu Khiết, làm túi của cô rơi xuống. Đồ đạc văng vãi trên đất, ví bung ra để lộ tấm ảnh cô và Thang Tuấn chụp chung.



Vội ngồi xuống nhặt đồ, thấy bức ảnh bỗng lặng đi như mất hồn.



“Thang Tuấn, em thực sự không biết phải làm sao, em nên làm gì?” Cô thở dài, gập ví lại, cất vào túi.



Con phố Thượng Hải người xe đi lại như mắc cửi. Cô vẫn đứng nguyên nhìn ngã tư, lòng rối rắm không biết phải đi theo hướng nào. Quay lại, đằng sau là một nhà hàng thịt nướng, khách khứa rất đông.



Nhìn từ ngoài, mọi người cười cười nói nói náo nhiệt, hoàn toàn trái ngược với cái bóng lẻ loi của cô trên tấm kính.



Bất giác, Hiểu Khiết nhớ tới lần ăn uống đó cùng Thang Tuấn. Cô giơ tay đẩy cửa vào.



Bầu không khí sôi động, ồn ào, âm nhạc với tiết tấu mạnh, khắp nơi là tiếng chạm cốc, tiếng của nhân viên nhà hàng.



“Kính chào quý khách.” Nhân viên dẫn chỗ mỉm cười nhiệt tình với Hiểu Khiết.



Cô ngồi xuống, một mình đối diện với một chiếc bàn đầy thịt nướng. Bàn bên cạnh là một gia đình, bố mẹ trẻ tuổi và hai đứa nhỏ. Hai bé đang ăn kem, góc miệng cô chị dính vệt trắng, cậu em lập tức lấy giấy ăn lau miệng cho chị.



Bất giác lại nhớ tới ngày ở Anh…



“Cô mới giống đứa trẻ chưa lớn, ở Anh tôi cứu cô mấy lần, ở Đài Loan cũng thế, ở Thượng Hải cũng vậy, đều là tôi lau miệng giúp cô, đến ngay cả ăn kem cũng là tôi lau giúp cô.” Thang Tuấn vừa nói vừa lau khóe miệng giúp cô.



Cô hét lên: “Này, anh có ý gì hả?”



Nhìn hai chị em bàn bên vui vẻ ăn uống, Hiểu Khiết lấy điện thoại ra tìm số Thang Tuấn, ngón tay đã đặt trên nút gọi mà trong lòng vẫn phân vân.



Vào lúc này, Thang Tuấn đã nhận lời mời dùng cơm của Sở Sở.



Bàn ăn bày nhiều món thịnh soạn, một chai rượu vang và ba chiếc ly. Chủ tịch Tăng ngồi ở vị trí chính, mỉm cười: “A Tuấn à, từ lâu đã muốn mời cháu đến nhà rồi, nhưng công ty cứ hết việc này đến việc khác, lần lữa tới tận hôm nay, cháu không trách uncle chứ?”



Thang Tuấn lễ phép đáp: “Đương nhiên là không ạ, đến làm khách ở nhà uncle là niềm vinh hạnh của cháu.”



Đổng sự Tăng cầm ly rượu lên: “Sao lại khách sáo thế, quen biết lâu vậy, người một nhà rồi. Nào, tự nhiên nhé, đừng khách sáo.”



Thang Tuấn gật đầu.



“Anh ăn cá đi.” Sở Sở gắp một miếng cá hồi nướng cho Thang Tuấn.



Đổng sự Tăng lập tức trêu trọc: “Sở Sở vẫn bám cháu như vậy đấy A Tuấn.”



Sở Sở xấu hổ: “Bố.”



Đổng sự Tăng cười: “Ha ha, là ai từ nhỏ đã như cái đuôi của Thang Tuấn, cậu chàng đi tới đâu là con theo tới đó, còn nằng nặc lớn lên phải làm cô dâucủa Thang Tuấn. Bố vẫn nhớ hồi nhỏ hai đứa tham gia đám cưới con gái chủ tịch Vương. Sở Sở mặc váy phù dâu mà cứ tưởng là váy cưới, nghĩ mình là cô dâu, gặp ai cũng bảo kết hôn với Thang Tuấn rồi.”



Sở Sở ngượng nghịu, Thang Tuấn lúng túng cười trừ. Anh đã quên chuyện này từ lâu.



Đoạn, quản gia nhà họ Tăng cầm điện thoại tới, “Lão gia, gọi ông ạ.”



“Hai đứa cứ nói chuyện đi.” Đổng sự Tăng đứng dậy, ra khỏi phòng ăn.



Sở Sở đỏ mặt nhìn Thang Tuấn: “Anh còn nhớ chuyện mặc váy phù dâu không?”



Thang Tuấn chau mày: “Ấn tượng mơ hồ, em vẫn nhớ à? Rõ ràng là em ít tuổi hơn anh, sao nhớ được nhỉ?”



“Vì em cứ nghĩ hôm đó là ngày quan trọng nhất trong đời mình, em kết hôn, kết hôn với anh.”



Thang Tuấn cười: “Em vẫn tưởng thật à?”



“Đương nhiên, anh nên khâm phục em mới phải, nhỏ như vậy đã tìm được người muốn lấy làm chồng.” Sở Sở ngầm bày tỏ mình đã thích anh từ rất lâu.



Thang Tuấn lại chẳng vui vẻ gì, “Hay nhỉ.” Anh có ý tránh né.



Đổng sự Tăng quay trở lại: “Ha ha, con gái từ nhỏ đã tinh mắt đấy, bố cũng rất hy vọng A Tuấn làm con rể mình.”



Sở Sở sung sướng liếc sang Thang Tuấn, anh chỉ cười gượng.



Đổng sự Tăng lên tiếng: “Lúc nãy bác Lý của trung tâm thương mại Thế Giới ở Bắc Kinh gọi đến, hỏi thăm bệnh tình mẹ cháu.”



“Lâu lắm rồi cháu không gặp bác Lý, uncle cảm ơn bác ấy giúp cháu.”



“Không vấn đề.” Đổng sự Tăng giả vờ cân nhắc, “A Tuấn.”



“Vâng, uncle.”



“Nhân tiện đề cập đến bệnh của mẹ cháu, uncle có lẽ phải nói câu này, chắc không được hay cho lắm. Cháu đã bao giờ nghĩ nếu mẹ không tỉnh lại thì phải làm thế nào chưa?”



Đồng sự Tăng đặt thẳng vấn đề, Thang Tuấn nghe mà sững sờ.



Ông tiếp: “Uncle không có ý xấu, chỉ là nhìn cháu trưởng thành, nghĩ mình phải có trách nhiệm nhắc nhở cháu về tương lai có thể phải đối mặt, việc gì cũng nên đề phòng trường hợp xấu nhất.”



“Bố, bố đừng nói linh tinh.” Sở Sở lo lắng nhìn Thang Tuấn.



Thang Tuấn nhìn Sở Sở, “Anh không sao, cháu biết uncle muốn tốt cho cháu. Nhưng cháu tin mẹ nhất định sẽ tỉnh lại.”



Đổng sự Tăng lắc đầu: “Tỉnh lại thì sao? Để mẹ cháu thấy cháu bị chị cháu đá khỏi công ty? A Tuấn, uncle thấy bất bình thay. Cháu và A Mẫn đều là người thừa kế của Hoàng Hải, dựa vào cái gì mà con bé đuổi cháu đi.”



Thang Tuấn đáp: “Chị ấy làm việc khách quan.”



“Đối với người nhà còn phải khách quan? Là uncle thì sẽ không làm vậy. Uncle bao giờ cũng bảo vệ người nhà. Cháu hãy nhớ, uncle rất thích cháu, rất hy vọng cùng cháu trở thành người nhà thật sự.” Ông nhìn Thang Tuấn, chân thành nói, “Nếu kết hợp cổ phần trong tay chúng ta, sau này dù A Mẫn không đồng ý cũng không thể ngăn cháu trở về Hoàng Hải. Phía hội đồng quả
« Trước 1 ... 107108109110111 ... 141 Tiếp ››
Thông Tin Truyện
Game Đang HOT
Chia sẻ bài viết
Đọc thêm truyện cùng chuyên mục
Nụ hôn của quỷ phần cuối  - GameAs.Wap.Sh

Nụ hôn của quỷ phần cuối

Truyện Tiểu Thuyết
Trong lòng tôi hiểu rõ, có lẽ lần này đi hát với cậu ấy, cũng chính là buổi tiễn đưa. Vì tất cả các giấy tờ, Vịnh Nhi đã chuẩn bị đ......Xem tiếp »
Nụ hôn của quỷ phần 5  - GameAs.Wap.Sh

Nụ hôn của quỷ phần 5

Truyện Tiểu Thuyết
Tôi kinh ngạc đứng nhìn họ. Trong đêm tối, gió thổi lạnh thấu xương. “Sao lại là cô?” Hàn Vĩnh Thái nhìn tôi, lời nói đầy tức giận. K......Xem tiếp »
Nụ hôn của quỷ phần 4  - GameAs.Wap.Sh

Nụ hôn của quỷ phần 4

Truyện Tiểu Thuyết
Ở đầu đường lại là hình bóng của anh. Đèn đường của buổi hoàng hôn, chiếu không hết bước chân của chúng ta. Hoa bồ công anh bên đườn......Xem tiếp »
Nụ hôn của quỷ phần 3  - GameAs.Wap.Sh

Nụ hôn của quỷ phần 3

Truyện Tiểu Thuyết
“Cái gì xin lỗi với không xin lỗi! Trên thế gian sẽ không tìm ra được người thứ hai nào mà ngu như em đâu!” Mắt anh giận đến nỗi như mu......Xem tiếp »
Nụ hôn của quỷ phần 2  - GameAs.Wap.Sh

Nụ hôn của quỷ phần 2

Truyện Tiểu Thuyết
Phần 4: Học sinh chuyển trường Trịnh Vân Trác Kiêu ngạo Nam nữ đang yêu nhau thường dùng sự kiêu ngạo để làm tổn thương đối phươn......Xem tiếp »
123»
Chuyên Mục Truyện
Truyện Ngắn
Truyện Dài
Truyện Tiểu Thuyết
Truyện Teen Story
Trà Sữa Tâm Hồn
Trò Chuyện Cuộc Sống
Truyện Cười
Truyện Ma
Game Hot Ngẫu Nhiên
Home | Tags | Wap Version | Chat|
Like or G+ ủng hộ GameAs.Wap.Sh nhé
Tải Game Miễn Phí|Tải Ucbrowser|Tai Tubemate|Tải Camera360|Tải Zalo|Tải Youtube|Tải Zing Mp3|Tải Face Book|Đọc Truyện Online|Hack GoPet|Hack Avatar Online|Hack Army|Đọc Truyện Tiểu Thuyết|Đọc Truyện Ngắn|Truyện Teen|Tải Zalo Chat|Tải Zalo Miễn Phí | Hướng dẫn kiếm tiền trên Youtube

XtGem Forum catalog