Anh định lau kem trên tay đi, Tố Tố vội nhắc, “Chủ nhiệm à, anh đừng lãng phí chứ, bôi lên mặt đi.”
Thang Tuấn bèn làm theo: “Tác dụng thế sao?”
Tố Tố và Trịnh Phàm gật đầu lia lịa.
Tại nhà họ Tăng, hội đồng quản trị tụ họp với nhau, đánh mạt trượt. Đổng sự Tăng cầm một cây bài, ngón tay miết miết trên mặt cây bài, nở nụ cười đắc ý, “Ù rồi! Tự mó!” Ông đắc ý mở bài, mấy người chơi cùng lại than thở.
Ông A nói: “Không được, hôm nay vận may của Đổng sự Tăng vượng quá, tự mó cống thượng khai hoa đại tam nguyên, tôi không chơi nổi.”
Đổng sự Tăng cười ha ha, “Thế tôi đang vượng, không ngăn lại nổi, các vị phải chịu ấm ức thôi.”
Mọi người lại rào rào tráo bài.
Lúc này, quản gia dẫn A Bàng đi vào. A Bàng cung kính đứng cúi xuống trước Đổng sự Tăng.
“Anh đến rồi hả? Hoàng Hải có tin gì mới không?”
A Bàng đáp: “Hiện nay mặt hàng mỹ phẩm ưu đãi đặc biệt trong dịp SSP Week của L’Oreal và American Elgar đã “cháy” rồi ạ, đường dây nóng luôn trong tình trạng bận. Ngoài ra doanh thu đã hạ 8% so với mấy ngày trước đó. Ngoài việc giá cổ phiếu bị hạ, giám đốc Thang cũng tức giận phải vào bệnh viện, công ty hiện giờ đang rất loạn.”
Đổng sự Tăng hài lòng, khen ngợi, “Rất tốt, tìm anh giao việc quả nhiên là chính xác, chơi xong ván này tôi sẽ chia hoa hồng cho anh.”
A Bàng cười nịnh bợ: “Cảm ơn tổng giám đốc.”
Những thành viên khác trong hội đồng quản trị đưa mắt nhìn nhau, hơi lo lắng.
Ông A lên tiếng: “Chúng ta làm thế với trung tâm thương mại của chính mình có phải là không ổn không? Giá cổ phiếu hạ một hai hôm thì được, chứ hạ mãi cho đến khi SSP Week kết thúc, tôi không chịu nổi đâu.”
Đổng sự Tăng bình thản: “Yên tâm, tôi làm như vậy là để đối phó với Thang Mẫn và Lâm Hiểu Khiết. Đợi đến khi chúng ta hất hai kẻ đó xuống ngựa, tôi sẽ đem hàng ra bổ sung vào lúc quan trọng nhất, cuối cùng làm một pha lội ngược dòng, tuyệt đối không gây tổn thất.”
Ông A lo lắng nói: “Nhưng bây giờ chẳng phải đâu đâu cũng thiếu hàng sao? Hàng của ông lấy từ đâu chứ?”
Đổng sự Tăng cười khinh khỉnh: “Ở Thượng Hải chỉ cần họ Tăng tôi mở lời, làm gì có hàng nào không lấy được?”
Các thành viên hội đồng quản trị gật gù yên tâm.
Ông A cười: “Xem chừng, ngày mai chúng ta lại đến góp vui được rồi.”
Đổng sự Tăng nói: “Trước khi xuất hiện, nhớ bảo vợ và con gái mấy ông sáng mai đến Hoàng Hải mua các sản phẩm đã hết hàng nhé. Chuyện này càng ngày càng sôi động, đến khi Thang Mẫn không kiểm soát nổi nữa thì chúng ta ra mặt.”
Đám người vừa đánh bài vừa đắc ý ha ha.
Ngày hôm sau, tại phòng SSP sang trọng của trung tâm thương mại Spirit Hoàng Hải, trên bàn đặt hai cốc cà phê bằng sứ cao cấp tô điểm thêm cho hai cánh tay trắng muốt đang thưởng thức chúng. Một quý bà và một tiểu thư khoác toàn hàng hiệu, xì mặt ngồi trên sofa da xịn. Biết người tìm đến chẳng có ý tốt, nhưng nhân viên tiếp đón chỉ dám cúi đầu im lặng.
Hiểu Khiết tươi tắn bước vào, lễ phép mở lời: “Bà Lâm, xin hỏi bà có chỗ nào chưa hài lòng với dịch vụ SSP của Spirit Hoàng Hải?”
Người phụ nữ nhìn Hiểu Khiết từ đầu tới cuối, ngạo mạn nói: “Tôi là hội viên của SSP Hoàng Hải, con gái tôi là khách hàng VIP của các người, chồng tôi cũng là cổ đông lớn của Hoàng Hải, nhà chúng tôi gồm hai SSP với một đại cổ đông mà ngay đến kem dưỡng da trứng cá được đưa vào catalogue cũng không mua nổi, các người làm ăn kiểu gì đây?”
Hiểu Khiết phản ứng rất nhanh, lập tức thành tâm cúi xuống, “Rất xin lỗi, đây chỉ là sơ xuất, chúng tôi xin gửi đến bà sản phẩm dưỡng da cao cấp khác, được không ạ?”
Hiểu Khiết nhận từ tay của nhân viên một bộ mỹ phẩm, cung kính đưa cho bà Lâm.
Bà Lâm không cầm, cố ý làm Hiểu Khiết bẽ mặt, “Tôi muốn bộ trứng cá thôi, cái gì mà SSP Week chứ, ngay cả những sản phẩm vừa tung ra thị trường cũng không mua được. Tôi sẽ thông báo với bạn bè, rõ ràng là Spirit Hoàng Hải các người lừa đảo. Trên catalogue viết rõ hùng hồn nhưng lại không bán!”
Bà Lâm định đứng lên bỏ đi.
Hiểu Khiết vội cúi xuống lần nữa, nghiêng 90 độ, chân thành nói: “Thật sự xin lỗi, chúng tôi nhất định sẽ thay đổi, xin hãy cho chúng tôi chút thời gian, chắc chắn sẽ gửi loại mỹ phẩm mà bà cần đến tận nhà.”
Bà Lâm chau mày lại, “Bao giờ?”
Hiểu Khiết sững lại, nhanh chóng đáp: “Hiện giờ việc lấy hàng đang xảy ra một vài vấn đề, xin bà hãy cho chúng tôi một tuần được không ạ?”
Bà Lâm lạnh lùng khinh bỉ, “Một tuần? Tôi có thể bay sang Nhật mua được mấy bộ rồi! Thôi, đành nhờ mấy người bạn đến các trung tâm thương mại khác đặt mua vậy.”
“Tôi thật sự rất xin lỗi, hy vọng bà sẽ cho chúng tôi một cơ hội nữa, tôi đảm bảo.” Hiểu Khiết liên tục xin lỗi.
Bà Lâm và con gái vênh mặt, ngạo mạn bỏ đi.
Trong phòng trà nước, chốc chốc lại có tiếng nhân viên bàn luận.
Tô Lợi mệt mỏi, ngáp một cái rõ dài, uống cà phê.
Hai nhân viên của phòng kinh doanh đang đứng pha trà, liếc cô một cái, cố tình to giọng.
“Thực không hiểu nổi phòng kế hoạch, cứ làm một lễ kỷ niệm bình thường không được hay sao, đi làm cái SSP Week khiến cả công ty tối mắt tối mũi.”
A Bàng thầm đắc ý, cũng than thở theo, “Đúng thế, hại chúng ta ngày nào cũng phải ở lại tăng ca muộn, hàng thì không điều được, lại còn bị quản lý mắng.”
Nhân viên phòng kinh doanh thi nhau lườm nguýt Tô Lợi, cô tự biết mình đuối lý, không dám nói gì.
Tiết Thiếu đi vào, nhìn Tô Lợi rồi lại nhìn nhân viên phòng kinh doanh, lập tức hiểu ra, “Đừng lo, Sở Sở đã nhờ mấy người bạn học có kinh doanh bách hóa giúp rồi, việc này nhất định sẽ sớm được giải quyết thôi!”
Tô Lợi gật đầu tự động viên, trong lòng vẫn thấp thỏm.
Họ không ngờ rằng việc Sở Sở mượn hàng không hề thuận lợi, các bạn cô ai cũng từ chối, sợ sự nghiệp gặp rắc rối.
Phòng họp của Hoàng Hải rất nặng nề. Trước mặt các thành viên hội đồng quản trị đặt một bản báo cáo kết quả kinh doanh của SSP Week, họ đều cho rằng sự việc xảy ra quá nghiêm trọng, nghiêm nghị nhìn Thang Mẫn.
Hiểu Khiết ngồi bên cạnh, phấp phỏng lo sợ.
Ông A lên tiếng: “Tôi nghe nói Hoàng Hải tổ chức SSP Week lớn gấp ba lần lễ kỷ niệm thông thường, đã giúp kết quả kinh doanh tăng gấp ba, nhưng kiện cáo của khách hàng hình như cũng tăng ngang vậy. Giám đốc Thang, việc này là thế nào?”
Truyện Tiểu Thuyết Trong lòng tôi hiểu rõ, có lẽ lần này đi hát với cậu ấy, cũng chính là buổi tiễn đưa. Vì tất cả các giấy tờ, Vịnh Nhi đã chuẩn bị đ......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Ở đầu đường lại là hình bóng của anh. Đèn đường của buổi hoàng hôn, chiếu không hết bước chân của chúng ta. Hoa bồ công anh bên đườn......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết “Cái gì xin lỗi với không xin lỗi! Trên thế gian sẽ không tìm ra được người thứ hai nào mà ngu như em đâu!” Mắt anh giận đến nỗi như mu......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Phần 4: Học sinh chuyển trường Trịnh Vân Trác
Kiêu ngạo
Nam nữ đang yêu nhau thường dùng sự kiêu ngạo để làm tổn thương đối phươn......Xem tiếp »