Hiểu Khiết dồn hết can đảm: “Em xin lỗi, em không thể trở thành Cao phu nhân được.”
Khán phòng òa lên xôn xao.
Thang Tuấn không dám tin đây là sự thật.
Tử Tề ngạc nhiên, tưởng cô đang nói đùa.
Hiểu Khiết tuyên bố: “Tôi muốn hủy hôn ước với anh Cao Tử Tề. Mối quan hệ của tôi với anh ấy đến đây là chấm dứt, đồng thời tôi cũng sẽ rời khỏi trung tâm thương mại Hải Duyệt.”
Trước thông tin mang tính bùng nổ và hùng hổ này, tất cả đưa mắt nhìn nhau, vẫn chưa kịp phản ứng.
“Chuyện này là thế nào?”
“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Hủy hôn?”
Nhân cơ hội, Hiểu Khiết vội vã rời khỏi chỗ ngồi chạy ra ngoài. Thang Tuấn lập tức đứng lên, đuổi theo cô.
Sở Sở kinh ngạc, hét lên: “Thang Tuấn! Anh đi đâu vậy?”
Trên khán đài, mặc dù rất lúng túng, nhưng Tử Tề vẫn lễ phép khẽ gật đầu nhìn Thang Lan. Bà lập tức bước lên xử lý tình hình, còn Tử Tề thì nhanh chóng chạy ra ngoài. Chương 6: Thỏ Peter của chúng ta
Hiểu Khiết bước nhanh ra khỏi hội trường, dường như có tiếng bước chân đuổi theo của cánh phóng viên.
“Cô Lâm, xin cô trả lời một vài vấn đề được không?”
Hiểu Khiết vô cùng hoang mang, vừa chạy vừa ngoái lại, bất chợt bị kéo sang một bên, cô sợ hãi thét lên, nhưng lập tức bị ai đó bịt miệng lại.
“Là anh.” Thang Tuấn kéo Hiểu Khiết vào góc khuất hành lang, hạ giọng, “Đi theo anh.”
Anh kéo cô lần theo lối đi bí mật, cả hai chạy dọc hành lang như đang chạy trốn. Thang Tuấn rất thông thuộc đường lối ở đây. Sau vài chỗ rẽ, anh dẫn cô đến trước một cánh cửa, cả hai đẩy cửa ra.
Thang Tuấn nắm chặt bàn tay Hiểu Khiết, dắt cô đi xuống.
“Chúng ta đến thẳng bãi đỗ xe, nếu may mắn thì nhanh hơn đám phóng viên một bước!”
Cả hai chạy một mạch qua từng tầng, Hiểu Khiết cảm thấy an tâm kỳ lạ.
Cuối cùng, họ cũng mở được cánh cửa lối thoát hiểm thông ra bãi đỗ xe. Đang chạy, bất chợt giọng Tử Tề vang lên, “Hiểu Khiết, đợi đã!”
Tử Tề đuổi kịp hai người, nắm chặt tay Hiểu Khiết, hơi nóng giận hỏi: “Rốt cục mọi chuyện là thế nào?”
Hiểu Khiết vùng ra, nhìn anh với ánh mắt lạnh lùng, “Em biết hết rồi.”
Đầu óc Tử Tề trống rỗng, chưa hiểu chuyện gì, “Ý em là sao?”
Hiểu Khiết đáp: “Chuyện của anh và Bạch Quý Tinh em biết cả rồi.”
Tử Tề sững sờ, bỗng nhiên hiểu ra nguyên nhân vì sao mấy ngày qua cô lại khác lạ thế.
“Anh thừa nhận, anh và cô ta có một quá khứ, nhưng đó chỉ là quá khứ.” Anh không muốn để mất Hiểu Khiết.
Hai mắt Hiểu Khiết đỏ hoe, cô phẫn nộ: “Em đã gặp cô ta ở nhà anh.”
Tử Tề kinh ngạc, cố gắng nhớ lại nhưng vẫn không có kết quả.
“Cho nên, có thật là quá khứ không?” Hiểu Khiết cườikhổ, “Tất cả đều vẫn đang tiếp diễn?”
Tử Tề ôm lấy vai cô, cố gắng giải thích, “Hiểu Khiết, em hãy nghe anh nói, kể từ lúc anh nói lời cầu hôn với em thì anh đã từ bỏ Quý Tinh! Em hãy tin anh có được không? Anh đối với em thật lòng!”
Hiểu Khiết cố gắng kiềm chế nước mắt, chua chát đáp: “Thật lòng? Vậy anh nói đi, chiếc nhẫn cầu hôn có phải theo cỡ của Bạch Quý Tinh không?”
Tử Tề ngây người, không ngờ việc này cũng đã bị Hiểu Khiết phát hiện.
Cô lại nói: “Anh muốn bảo vệ Bạch Quý Tinh nên mới cầu hôn với em, có đúng không?”
Tử Tề không biết trả lời ra sao, không biết phải giải thích thế nào, coi như đã thừa nhận, nhưng như thế càng làm Hiểu Khiết thêm đau khổ.
“Xem ra cái thật lòng của anh phân phát cho nhiều người cùng hưởng thật.”
Những giọt nước mắt không biết tự lúc nào cứ lã chã rơi xuống, cô cương quyết gạt chúng đi, mỉm cười: “Tử Tề, không cần phải miễn cưỡng nữa. Chúng ta nên cảm thấy vui vì không phải kết hôn với người mình không yêu, đó là một chuyện đáng vui! Tất cả những đau khổ và lỗi lầm giờ đã qua, biết đâu có một ngày nghĩ lại, chúng ta sẽ cảm thấy lúc này thật buồn cười, sao lại muốn dùng những lời nói dối để nuôi dưỡng tình yêu! Em không thể nào ở bên một người chỉ biết lừa dối em!”
Tử Tề câm lặng.
Còn Thang Tuấn, anh cũng bất chợt chột dạ khi nghe thấy hai từ “nói dối” từ miệng Hiểu Khiết, chẳng phải đến bây giờ anh vẫn đang dối cô ư?
Thang Tuấn lên tiếng nhắc nhở: “Phải đi thôi, phóng viên sắp đuổi kịp rồi.”
“Cái gì cần kết thúc thì hãy để nó kết thúc! Đừng lãng phí thêm thời gian của nhau” Hiểu Khiết cương quyết nhìn thẳng vào mắt Tử Tề.
Anh muốn biện minh, nhưng lại không thể phủ nhận những lời vừa rồi, “Hiểu Khiết, anh sẽ cho em thấy, giữa anh và Bạch Quý Tinh thực sự đã kết thúc rồi.”
Hiểu Khiết cố nén nỗi đau và những giọt nước mắt, “Không cần đâu! Điều đó đã chẳng còn quan trọng nữa. Tạm biệt anh!” Dứt lời, cô đến bên Thang Tuấn, nước mắt mới chịu thi nhau rơi xuống.
Nước mắt Hiểu Khiết như véo vào tim Thang Tuấn, anh mau chóng đuổi theo cô.
Tử Tề nhìn theo bóng dáng hai người, siết chặt nắm tay. Anh hít một hơi thật sâu, nên đối diện thế nào với cô vì những lỗi lầm này đây.
Thang Tuấn lái xe, Hiểu Khiết ngồi ở ghế phụ. Trên đường gặp đèn đỏ, xe dừng lại, Thang Tuấn lén thăm dò phản ứng của Hiểu Khiết. Cô vẫn rất xúc động, hơi thở dồn dập, ngực phập phồng, chưa tin mình và Tử Tề đã thực sự kết thúc.
Anh khẽ hắng giọng, “Cô cũng được đấy, tôi chỉ tiện mồm nói mấy câu mà cô đã dám đứng lên tuyên bố từ hôn trước tất cả mọi người. Việc này không phải ai cũng làm được đâu!”
“Tôi không muốn tiếp tục lừa dối bản thân.”
Đèn xanh bật sáng, Thang Tuấn lập tức nhấn ga phóng đi.
Hiểu Khiết lầm bầm nói: “Ra cảm giác cưỡi gió thật thú vị! Không khí tự do mới mẻ quá! Cuối cùng thì tôi không phải giả câm giả điếc nữa rồi. A!” Cô hét to lên.
Lại gặp đèn đỏ, chiếc xe dừng lại. Lúc này, có hai ba chiếc xe của nhà báo cũng dừng lại, họ lũ lượt xuống xe bao vây đường chạy của hai người.
“Cô Lâm, xin hỏi giữa cô và anh Cao Tử Tề đã xảy ra chuyện gì?”
“Xin hỏi chuyện gì đã làm cô nảy ra ý định hủy bỏ hôn ước?”
Một đống micro chĩa vào Hiểu Khiết, máy ảnh, máy quay phim không ngừng quay chụp. Cô tránh né, không muốn tiếp chuyện đám đông.
“Shit! Thật đúng là ma ám!” Thang Tuấn chửi thầm, tháo dây an toàn, nhảy xuống khỏi xe, vòng sang bên Hiểu Khiết chặn ống kính. Anh chau mày: “Các vị, cô ấy đã nói rõ ràng rồi, cô ấy không còn là nhân viên của Hải Duyệt, cũng không còn là v
Truyện Tiểu Thuyết Trong lòng tôi hiểu rõ, có lẽ lần này đi hát với cậu ấy, cũng chính là buổi tiễn đưa. Vì tất cả các giấy tờ, Vịnh Nhi đã chuẩn bị đ......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Ở đầu đường lại là hình bóng của anh. Đèn đường của buổi hoàng hôn, chiếu không hết bước chân của chúng ta. Hoa bồ công anh bên đườn......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết “Cái gì xin lỗi với không xin lỗi! Trên thế gian sẽ không tìm ra được người thứ hai nào mà ngu như em đâu!” Mắt anh giận đến nỗi như mu......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Phần 4: Học sinh chuyển trường Trịnh Vân Trác
Kiêu ngạo
Nam nữ đang yêu nhau thường dùng sự kiêu ngạo để làm tổn thương đối phươn......Xem tiếp »