trồng không nói được câu nào, tất cả ánh mắt đổ dồn về Ngọc Bích”
“Thôi em ngồi xuống đi, đây là lần đầu tiên cô sẽ tha nhưng sẽ không có lần sau đâu, nghe chưa!”
“Vâng ạ”
Ngọc Bích mắc cỡ ngồi xuống. Nếu như mọi lần thì hà My đã hả dạ lắm rồi vì hà My vốn không ưa gì Ngọc Bích nhưng lần này đang mải ngắm Việt huy quá nên không để ý.
Việt huy bỗng quay sang Ngọc bích nở một nụ cười khiến hà My tức điên lên
“Hey, Ngọc Bích, tính cậu buồn cười thật đấy”
“Mình làm sao”
“Thì thế, buồn cười đó”
Ngọc Bích ngao ngán thở dài, sao đời mình chán vậy chứ!, 2 anh em nhà này nhiều lúc thích tự sướng hay sao ý .
“Cả lớp chú ý, hôm nay chúng ta sẽ học bài “duy vật và thế giới quan duy tâm, bạn nào cho cô biết thần linh có thật hay ko?, Mời em, Ngọc Bích
“Dạ thưa cô có thật ạ!”
“Vì sao?”
“Vì em đã gặp tiên rồi” Ngọc Bích vừa dứt lời bỗng một tràng cười như pháo rang vang lên
-”hi hi cô ấy gặp tiên rồi đấy, dễ thương thật”
-”hình như cô ta bị tâm thần thì phải,
Việt huy lại quay sang nói với Ngọc Bích:”Cậu thấy chưa, lời mình nói quả không sai mà, Nhưng cậu tìm đâu ra cái lí thần tiên có thật vậy”
Ngọc Bích cúi mặt không nói gì,”mình quả thực đã gặp thần tiên rồi mà. Họ không tin cũng được”. Cô bé quay sang nhìn Việt hùng,thầm nghĩ sao hắn ít nói thế nhỉ, hôm trước đâu có giống, liệu hắn có phải Việt huy mình đã gặp không?
*Giờ ra chơi, Hà my bỏ đi chơi cùng mấy đứa con gái sành điệu bỏ lại Ngọc Bích ngồi học ở gốc cây một mình.
-”Cố lên,bóng sắp vào rồi, Việt huy”
-”Anh Việt hùng ơi, đừng để mất bóng nhá”
Tiếng reo hò cổ vũ hai chàng hoàng tủ rầm rộ khiến Ngọc Bích không tài nào ôn bài nổi, Định bỏ đi nhưng bỗng sững lại vì quả bóng với tốc độ của gió đang bay đến..vèo vèo. Tất cả mọi người nhắm mắt không dám nhìn, với tốc độ đó mà vào mặt vỡ mặt là cái chắc. May là Việt huy chạy nhanh đến với tay đón lấy quả bóng và rầm. Việt huy ngã lên người Ngọc Bích
-”Áđau quá, huhu”
-”cậu không sao chứ”Việt huy đỡ Ngọc Bích đứng dậy
-”Kính tôi vỡ rồi, làm thế nào bây giờ”Ngọc bích khóc nhìn Việt Hùng khiến Việt hùng thoáng ngỡ ngàng:
-”Là cô sao?”
Việt huy chạy nhanh đến cầm tay Ngọc bích:
“Ngọc Bích không sao chứ, có đau chỗ nào không? Anh Việt Hùng có quen Ngọc Bích hả?”
“Không!” Việt hùng đáp gọn lỏn lạnh lùng bỏ đi. Vết thương ở tay vẫn chưa lành, hôm nay bị ngã lại sưng to hơn, nhưng tại sao ko thấy đau!
Việt hùng có quay lại nhìn Ngọc Bích, “cô bé vẫn khóc nhưng đã có Việt huy bên cạnh, mình việc gì phải quan tâm” Nghĩ thế hắn tiếp túc bước đi, bước đi
-”Ui máu, huhu, huhu” -Ngọc bích hét to khi vết xát ở tay bắt đầu chảy máu và tấy lên
-”Bạn đừng kêu to như thế, điếc tai tôi lắm. Im mồm để tôi băng bó cho!”-
Việt Huy cẩn thận băng cho Ngọc Bích, cô bé sợ quá vẫn khóc, nước mắt vẫn chảy dài trên đôi má hồng hào.
-”Này, cầm lấy đi”-Việt huy rút từ trong túi ra mẩu giấy mềm đưa cho Ngọc bích:
-”Đây là….?”
-”Cậu ngốc thế, lau nước mắt đi chứ, chả nhẽ tôi đưa cậu làm mo à!”
-”Cám ơn cậu!,Mà hình như giữa hai anh em cậu hình như có khoảng cách!
-”Uhm, cũng phải được 15 năm rồi, một khoảng cách rất xa. Anh ấy luôn xa lánh mọi người!
-”Tại sao vậy?”
-”Không nói về chuyện này nữa, Ngọc Bích à Tôi thấy cậu đâu có cận, đeo kính làm gì. Cậu bỏ kính ra trông rất xinh đó”
Ngọc Bích nhanh tay che mặt lại, xua tay:”Đừng có nhìn tôi!, tôi xấu lắm” nói rồi chạy bắn về lớp
-”Ê!Ngọc Bích, cậu đứng dưới sân cùng anh Việt Huy làm gì thế?”-Hà My
-”Mình bị ngã nên cậu ấy giúp mình băng bó”
-”Thế hả? anh Huy tốt với cậu ghê ha!”
-”Có lẽ cậu ấy là người tốt!”
Hà My chỉ muốn tát cho Ngọc Bích một cái cho hả giận nhưng ko làm được.”Dám tranh anh Việt Huy của tao hả, để xem mày có sống được yên thân không?”
Trên suốt dọc đường về nhà, Hà My không hề nói với Ngọc Bích câu nào, ánh mắt cô ta thật đáng sợ.Ngọc Bích thì vẫn vô tư mà không hề biết có người đang ghét cô bé đến tận xương tủy.
-”Về đến nhà rồi, ra đi chứ, định không làm việc hả?”-Hà My
Ngọc Bích vốn không hiểu gì hết,”Thái độ của Hà My sao thay đổi đột ngột thế?” Trong lòng cô bé bỗng cảm thấy con người kia ánh mắt thật xa lánh, không giống như Hà My ngày nào.Hà My tức giận đi lên cầu thang, lúc xuống ôm một đống quần áo bẩn đã lâu ngày, cả quần áo của giúp việc, vứt xuống đất:...
-”Giặt đi, chừng nào hết mới được nghỉ, phải giặt bằng tay, cấm giặt máy, tốn điện lắm”
-”Sao cơ, Hà My cậu làm sao thế, mọi hôm mình chỉ phải giặt quần áo của cậu thôi mà!, nhiều thế này sao giặt hết”
-”Định giở cái tính tiểu thư ra đây hả, nói cho mà biết, mày không còn là đại tiểu thư Ngọc Bích trước kia nữa rồi, nên đừng kêu ca!”
-”Cậu….”
Chương 4:
-”Sao, không nói được câu nào phải không, tao ghét phải giả vờ thân thiết với mày lắm rồi, trước kia tao chơi với mày chỉ vì tao có thể lợi dụng mày mà thôi. Bây giờ thời thế đổi thay, mày nên chấp nhận số phận đi”
Kính cong kính cong:”Hà My, chị kelly đây, ra mở cửa cho chị”
Hà My cười nhìn Ngọc Bích ôm một đóng quần áo đi giặt.”Được nhìn nó khóc vui sướng thật”. Ngọc Bích khóc đỏ cả con mắt, “tưởng đó là người bạn tốt, nhưng điều đó đã sai lầm thật rồi!”. Trong khi đó bà tiên và một thiên thần vẫn đang dõi theo Ngọc Bích
-”Khổ thân Ngọc Bích quá!, Bà tiên ơi, bà định cứ để Hà My ăn hiếp Ngọc Bích như thế này sao”-Một thiên thần lên tiếng
-” Đó chưa là gì cả! Ta cũng rất thương Ngọc Bích nhưng số phận đã định sẵn, chúng ta chỉ có thể chúc cô bé được hạnh phúc mà thôi”. Nói rồi bà tiên và thiên thần cùng bay đi
-”Em làm gì mà lâu thế? Để chị chờ dài cổ rồi nè”-Kelly
-”Chị họ à, em còn phải xử lí con giúp việc, nó hỗn lắm”
-”Lại cái tính đấy, con bé mới hả, bao nhiêu tuổi?”
-”Bằng tuổi chị em mình thôi!, em đang bắt nó giặt quần áo. Nói chị biết trước kia nó là đại tiểu thư đấy, chị muốn đi xem mặt không?”
-”Uhm, tao cũng muốn xem thử mặt mũi tiểu thư như thế nào!”
Nhìn thất một cô bé đang vật vã với chậu quần áo, hai chị em cười hả dạ (tính hai người này vốn thích hành hạ người khác) Kelly đến gần Ngọc bích lấy tay véo mặt Ngọc Bích:
-”Xinh lắm, con em tao được đấy, có người giúp việc xinh như thế này!”
Ngọc bích ấm ức lắm nhưng ko dám làm gì. Nếu như ngày xưa, cô sẽ cho chúng nó tù chung thân rồi nhưng bây giờ phải nhẫn nhịn thôi. Thân phận cô là một con osin, không hơn không kém.
-”Thế lâu rồi chị mới ra nhà em chơi, có chuyện gì à”
-”Chị mày định sẽ chuyển sang lớp mày học”
-”Có thật không?”
-”Chả nhẽ đùa à, Anh Việt hùng của chị còn rất yêu chị, nên nhân cơ hội này nối lại tình xưa. Thằng người yêu mới của chị hết tiền rồi, bỏ nó đi la vừa.”
-”Chị họ của em pro we”
-”Mày cũng không vừa mà, hehe”
*Tại một nơi trống vắng:
Việt Hùng bơ vơ ngồi suy nghĩ một mình,cánh tay đã bớt đau, nhớ lúc buổi chiều và vẻ mặt của Ngọc Bích, Viêt HÙng cười mỉm: sao mình lại gặp cô bé đó nhỉ. Chẳng nhẽ đó là định mệnh?
-”Chị kelly ơi, trên lầu có cái này hay lắm”
-”Cái gì mà sồn sồn thế?”
-”Có nhanh ko thì bảo, em lấy hết đừng có trách nhá! đẹp tuyệt vời lun!^^
-”Thế hả, đẹp hả, đến nhanh ko hết “
-” Woa! quần óa của ai đẹp như thế này, váy chanel, quần michel, dép levi’s, ối giời ơi, đây là sự thật sao?tất cả đều là của mình sao?
-” , ứ của em chứ, em phát hiện ra trước mà, chị mặc quần xịp đi!”
-”Cái con này, dáng tao mặc mới đẹp, mày nên nhường cho chị, ngoan nghe kưng!”
-”Đã thế này thì ai cướp được cái nào thì của người đó”
Ngọc bích đang rửa bát nghe có tiếng ồn trên phòng mình bèn chạy lên và được chiêm ngưỡng cảnh tượng hãi hùng. Hà My và Kelly đang tranh giành quần áo của cô bé
-”Các người làm gì thế? đồ của tôi mà?”
Hà my hất hàm nguýt Ngọc Bích:
-”Bây giờ nó là của chúng tao!”
-”Không thể được, đó là đồ của tui, trả tui ngay”
-”Cái con này, mày dám nói với bọn tao thế hả?”
-”Các người thật quá đáng”
-”Để tao dạy dỗ cho mày một bài học xem còn dám lên mặt không!”
-”Cậu mua gì?”
-”Chị cho em xem cái kính màu hồng”
Chị bán hàng ngạc nhiên , lẩm bẩm:”Hình như cậu ta bị gay”. Việt Hùng dường như hiểu ý của chị bán hàng, vội xua tay:
-”Em mua tặng bạn đó, không phải mua cho em”
-”Chị thấy em đẹp trai thế này, chắc bạn gái của em cũng xinh lắm nhỉ?
-”Em vừa chia tay cô ấy rồi!”
Việt Hùng bước đến trường,(hôn nay đi bộ) có hơi buồn khi nghe chị bán hàng nói chuyện. Việt Hùng bỗng thấy cô đơn, nhưng đằng nào thì cô ta cũng theo thằng khác rồi, loại con gái đó, mình không cần.
“say that you love me …”
-”alo”
-”Anh!”
-”Cô là ai”
-”em Kelly đây mà!”
-”Là cô sao, chuyện gì?”
-”anh sao lạnh lùng với em thế?”
-tít tít……….
-Tức quá mất thôi, chưa gì đã tắt máy rồi.
-”Quái thật, nó không biết đau sao, đánh mãi vẫn lầm lầm lì
Truyện Teen Chương 1: MỘT NGÀY RUN RẨY NẮNG
Lời nói đầu
Tôi trong cuốn sách này, là để cảm ơn tuổi trẻ và những tháng năm thanh xuân đầy ý nghĩa, đ......Xem tiếp »
Truyện Teen Cậu giám!-Tâm Quyên thách thức.
-Sao lại ko? Đừng tưởng có ba cậu trống lưng thì tôi ko giám làm gì. Động đến Gia Hân là tôi sẽ ko tha cho c......Xem tiếp »
Truyện Teen Ngày hôm sau là 1 ngày trời xe lạnh báo hiệu mùa của những yêu thương sắp đi qua. Gió chớm mùa thu lành lành mang theo hương thơm của các nhành h......Xem tiếp »
Truyện Teen Hân Hân mỉm cười tít mắt rồi nhì, 2 ông anh với 2 cặp đen thùi lùi như gấu trúc Bắc Kinh vội đuổi khéo để ta đây còn tám chuyện.
- 2 anh......Xem tiếp »
Truyện Teen Nhân vật gồm:
~ Phạm Gia Hân 16 tuổi là 1 đứa con gái nhí nhảnh, hoạt bát, thông minh luôn thích hát hò, nhảy múa mặc dù mỗi lần hát là mỗ......Xem tiếp »