của mình, chỉ còn có nhỏ thôi!
Đứng trước căn biệt thự 2 tiếng đồng hồ cuối cùng Hà my cũng ra:
-Cô là ai?
-Hà My, vui quá, mình lại gặp bạn rồi.
Trông mặt hà My có vẻ không vui khi gặp Ngọc Bích, bây giờ Hà My hiểu Ngọc Bích đã không thể lợi dụng được nữa, vì cô ta nghèo rớt mùng tơi, rơi quả đất.Nhưng vẫn nở một nụ cười kịch:
-Ngọc Bích đó hả, vào nhà đi, mình nhớ bạn quá!
Ngọc Bích vui vẻ ôm Hà My tươi cười mà không hề biết con người này đang lườm cô bé, một cái nhìn sắc lạnh
Việt Hùng vẫn ngồi trong nhà hàng với một tâm trạng buồn, đau khổ uống từng ngụm rượu. Bỗng Việt Hùng nhìn thấy Kelly tay trong tay đi vào cùng tên bạn trai mới, trông có vẻ rất tình tứ, máu ghen nổi lên, Việt Hùng chạy lại kéo tay Kelly
“Kelly, em có thể giải thích tại sao không? có phải vì tên này ko?”
“Không phải”-Kelly vẫn không nhìn Việt Hùng
“Em hãy nhìn vào mắt anh và trả lời, kelly, em đã nói là em yêu anh cơ mà”
“Tôi không hề yêu anh, từ trước đến nay chỉ có anh là ngộ nhận với thứ tình yêu vẩn vơ này thôi, từ nay chúng ta sẽ là người xa lạ”
“Cái thằng này mày cứ nắm tay bạn gái tao làm cái gì, cho mày phát đạp bây giờ”-Tên con trai lên tiếng
“Đấy là mày nói đấy nhé!”
Nói đến đây 2 thằng con trai xông vào đánh nhau, khiến cho chủ nhà hàng một phen hú vía can mãi không được. Kelly thì lạnh lùng không những không can ngăn mà nhìn theo và cười khẩy, như thể họ chỉ là thứ đồ chơi rẻ tiền không đáng một xu trong mắt cô. Đánh nhau mãi cũng mệt, cả 2 bị thương không nhẹ. Thằng kia ngất trước, Kelly kéo hắn đi viện băng bó vết thương để lại một mình Việt Hùng lại trong nhà hàng. Tuy chưa xỉu nhưng cũng mệt, khóc rồi lại cười như một thằng điên. Lê cái thân dài 1m82 ra khỏi nhà hàng, nó ôm vết thương chảy máu ở tay, mọi người ai cũng nhìn Việt Hùng mà không biết tại sao lại bị thương nặng thế này, vừa khóc vừa cười nữa chứ, mọi người cứ tưởng một tên tâm thần mới trốn trại, vừa đi vừa tranh né hắn.
“ha ha kelly, Anh hiểu rồi, anh đã hiểu vì sao em bỏ anh, em chỉ yêu tiền của anh thôi chứ đã bao giờ yêu anh, thế mà trước kia anh lại hạnh phúc về một tình yêu chưa bao giờ có thực, em đã cho anh hiểu một chân lí rằng, anh thực sự ghét con gái vì họ chả có gì là tốt đẹp cả”
Về đến nhà ,Việt Hùng cố bước lên phòng.
“Ơ cậu chủ, sao lại ra nông nỗi thế này, cậu lại đánh nhau hả”
“Cháu không sao đâu, bác đừng lo”
“Cậu !… Chào ông chủ”
Việt Hùng ngoảnh mặt định bước đi thật nhanh
“Đứng lại”
Việt HÙng vẫn cố bước đi
“Cái thằng này, ba mày bảo mày đứng lại cơ mà.”
“Có chuyện gì ba nói đi, con không có thời gian”
“Mày thôi ngay cái kiểu nói năng bất lịch sự với ba mày như thế đi, suốt ngày Kelly kelly, bây giờ nó bỏ mày rồi, mày sướng chưa, tao đã cảnh báo mày rồi cơ mà, học với hành, sao không làm người mẫu cho công ty của tao, làm ơn nghe ba mày một lần thôi được không?”
“Từ lúc mẹ tôi mất, ông lấy bà hai, thử hỏi ông đã bao giờ coi tôi là con chưa?Tuy là con ông nhưng tôi biết trong cái nhà này tôi là người không được chào đón vì vậy tôi ko muốn bị ép buộc. Nếu như không vì ông thì mẹ tôi đã không bỏ đi, đã không bị xe cán mà chết đêm hôm ấy, lúc đấy tôi vẫn chưa tròn 5 tuổi, đó là một cú sock rất lớn ông biết không?”
Việt HÙng bước đi, máu đã thấm đầy vạt áo tuy đau nhưng làm sao có thể đau bằng vết thương lòng này, vết thương mà chính người yêu và người cha gây ra. “Tất cả mọi người đều không phải người tốt, họ chỉ lợi dụng mình thôi, Kelly em đã cho anh hiểu ra tất cả, cám ơn em! Từ ngày mai anh sẽ là một người khác”
“Cậu hiện đang ở đâu vậy Ngọc Bích?”
“Mình không có nhà”
“Vậy cậu ở nhà mình đi, làm giúp việc cho mình”
“Cậu..”
Hà My mỉm cười-”không có ý gì đâu, nếu như thế thì sẽ tiện hơn mà, đằng nào thì cậu cũng không có chỗ nào để về mà”
“Cậu tốt với mình quá”
“Không có gì đâu, chúng ta là bạn bè đúng không, là bạn thì phải giúp đỡ nhau trong lúc hoạn nạn, Thôi Ngọc Bích xách hành lí lên phòng đi, ở cạnh phòng mình đó”
“Uhm, may còn có cậu hà my à, nếu không mình sẽ ko biết làm thê nào nữa”
“Đừng khách sáo thế, cậu cũng mệt rồi đúng không, ngủ sớm đi mai còn đi dự khaigiảng nữa chứ!”
“Mình không có tiền làm sao đi học”-Ngọc Bích
“Tiền học trừ vào tiền lương của cậu”
Ngọc Bích bước lên phòng, lòng thầm cảm ơn Hà My, “Cô ấy đúng là người bạn tốt” Dọn dẹp lại căn phòng Ngọc Bích lăn quay ra ngủ, trong mơ cô bé lại gặp bà tiên nọ.Bà tiên đang đi vào một lâu đài trắng.
“Bà tiên ơi chờ con với”-Ngọc bích hét to
“Con lại đây, vào lâu đài này đi”
Ngọc bích bước vào lâu đài, ở đây thật đẹp giống như cảnh thần tiên vây, có các thiên thần bé xíu đang đi lấy mật trên những bông hoa láp lánh
“Đây là đâu?, anh ta là ai?”Ngọc bích nhìn thấy một chàng trai nhưng ko nhìn rõ mặt, vì người anh ta sáng như mặt trời vậy.
“Đây chính là hoàng tử của con đó”-BÀ tiên nói đến đây liền bay đi cúng các thiên thần, không quên nở một nụ cười hiên hậu. Hoàng tử bước đến bên Ngọc Bích, khuôn mặt từ từ hiện ra.
“Ngọc Bích dậy đi học”
Ngọc Bích giật mình tỉnh dậy,hét to”Chết rồi mình vẫn chưa nhìn thấy mặt hoàng tử”
“Cậu nói nhảm cái gì đấy? muộn học bây giờ”
“Ờ, mình biết rồi, dậy liền nè, chán quá, hoàng tử ơi, hoàng tử là ai, liệu những điều bà tiên nói có đúng sự thật không?”
“Biết mặc cái gì đi học bây giờ, nhà trường còn chưa phát đồng phục, hichic sao đời mình đen thế nhỉ”
Nhìn những bộ quần áo tiểu thư tuyệt đẹp,Ngọc Bích ngậm ngùi cất gọn vào ngăn tủ rồi vận quần tây, áo sơ mi trắng và đeo một cặp kính dày cộp. Trông Ngọc Bích như một người khác hẳn, thậm chí cô bé còn không nhận ra mình nữa.-”Mình đã ko còn là tiểu thư nữa rồi, mình ko xứng mặc những bộ quần áo đắt tiền này!”...
Ngọc Bích đeo vội ba lô chạy xuống cầu thang. Vừa nhìn thấy Ngọc Bích, Hà My thoáng ngỡ ngàng:
“Cậu đó sao Ngọc Bích, trông cậu khác quá”
“Mình thích mặc thế này hơn!”
“Thế cũng được”-Hà My chăm chú nhìn Ngọc Bích mà như mở cờ trong bụng.
Thầm nghĩ trước kia Bích xinh đẹp là thế, mình cứ phải làm nền cho Ngọc Bích. Bây giờ khéo chả ai nhận ra Ngọc Bích cả, ai cũng cho cô ta là xấu xí cho mà xem. Như vậy càng tốt, đi cùng mình sẽ càng làm nỗi bật vẻ ngoài sành điệu của mình lên, rồi ai cũng phải ngưỡng mộ mà nhìn mình Nhất là anh Việt huy
“Lạ thật sao Hà My cứ cười một mình thế nhỉ”-Ngọc Bích suy nghĩ
-”Ngọc Bích à, có chuyện gì mà cậu cười vậy, kể mình đi”
Chương 3:
“Không không, không có gì đâu, ngày khai giảng hay làm cho tớ hồi hộp ấy mà, nhìn cảnh vật hôm nay đẹp là thường, nên hơi phấn khích” (Kì thật là vui sướng vì Ngọc Bích ăn mặc nhà quê quá)
Nghe đến đây, Ngọc Bích thò đầu ra cửa sổ, các bạn học sinh đi học rất tấp nập. Có một chiếc ô tô đi tới, ngay sát ô tô của Ngọc Bích và Hà My. Có 2 bạn nam ngồi ghế bên dưới, Rất đẹp trai nhưng có khuôn mặt buồn, hình như là 2 anh em. Nhìn kĩ bỗng Ngọc Bích giật thót mình
“Là hắn sao, cái tên uống rượu tây đã ăn sáng cùng mình? Hắn ngồi cùng ai vậy , mà tại sao trông hắn buồn thế nhỉ, không được vui vẻ như hôm nọ?”
“Cậu nhìn gì thế,”-hà My tò mò
“À, 2 người kia”
“Họ là công tử tập đoàn giải trí Việt nam, người bên trái là Việt hùng còn người kia là Việt Huy. Anh em cùng cha khác mẹ, Oa, sao mình thấy Việt Huy đẹp trai thế nhỉ?”
“Công tử ư, vậy mà hôm trước mình tưởng hắn đi bụi chứ? Nhưng hôm nay hắn khác quá”-Minh Châu nghĩ thầm
“Ê, Ngọc Bích, ra đi chứ, đến trường rồi đấy”-Hà My hét
“Ờ, xin lỗi, mình ra ngay”
Ngọc Bích lồm cồm đi ra, phải đeo kính nên hơi vướng, bước cùng hà My vào trường, ai cũng nhìn Ngọc Bích và hà My, vì họ đối lập quá: Sành điêuNhà quê
“Sao họ cứ nhìn 2 đưa mình vậy Hà my”
“Mình không biết, vào lớp thôi. 2 đứa mình học lớp 10A1, Nhanh lên trễ bây giờ”
Dạ, thưa cô cho em vào lớp ạ”. Ngọc Bích và Hà My thở hổn hển
“Các em vào đi, ở bàn cuối của Việt Hùng và Việt Huy còn 2 chỗ trống đấy”
Hà My khoái chí kêu lên”Yes”rồi lẩm bẩm may quá mình được ngồi cùng bàn với anh Huy đẹp zai rồi. Khiến cả lớp nhìn trân trối làm Hà My ngượng. Ngọc Bích kéo áo hà My nói khẽ:
“Cậu làm sao đấy. tự dưng kêu yes to thế?”
“À, không có gì, hơ hơ”
“Vậy thì vào chỗ ngồi thôi, đứng đây làm gì”
Ngọc Bích kéo hà mY về chỗ ngồi, nhưng có vẻ không được thoải mái vì phải ngồi giữa:
-”Ê bạn ơi, đổi chỗ cho mình đi!”
-…………
-”Ê bạn gì ơi, dạy đổi chỗ cho mình đi, dậy đi”Ngọc Bích lay Việt hùng dậy
-”Cậu làm cái gì thế?”
-”Đổi chỗ cho mình!”
-”Cậu là gì mà tôi phải đổi, con gái thât rắc rối, ngồi im đi để cho tôi ngủ”
0
-”Hichic, không đổi thì thôi, tôi cũng chả thèm ngồi cửa sổ nữa, đồ keo kiệt bủn sỉn”
Ngọc Bích nói xong mới phát hiện mình kảm nhảm hơi to nên cô giáo đứng cạnh lúc nào không biết
-”Ngọc Bích!”
“Dạ !”
“Em thích học hay thích ra cửa sổ đứng”
Ngọc Bích đứng như trời
Truyện Teen Chương 1: MỘT NGÀY RUN RẨY NẮNG
Lời nói đầu
Tôi trong cuốn sách này, là để cảm ơn tuổi trẻ và những tháng năm thanh xuân đầy ý nghĩa, đ......Xem tiếp »
Truyện Teen Cậu giám!-Tâm Quyên thách thức.
-Sao lại ko? Đừng tưởng có ba cậu trống lưng thì tôi ko giám làm gì. Động đến Gia Hân là tôi sẽ ko tha cho c......Xem tiếp »
Truyện Teen Ngày hôm sau là 1 ngày trời xe lạnh báo hiệu mùa của những yêu thương sắp đi qua. Gió chớm mùa thu lành lành mang theo hương thơm của các nhành h......Xem tiếp »
Truyện Teen Hân Hân mỉm cười tít mắt rồi nhì, 2 ông anh với 2 cặp đen thùi lùi như gấu trúc Bắc Kinh vội đuổi khéo để ta đây còn tám chuyện.
- 2 anh......Xem tiếp »
Truyện Teen Nhân vật gồm:
~ Phạm Gia Hân 16 tuổi là 1 đứa con gái nhí nhảnh, hoạt bát, thông minh luôn thích hát hò, nhảy múa mặc dù mỗi lần hát là mỗ......Xem tiếp »