Giai Nghi kinh ngạc: “Cái gì! 500 vạn! Cậu cũng nhân ái nhỉ.”
“Chính vì thế nên phải lấy toàn bộ số tiền tiết kiệm du học trả cho Spirit Hoàng Hải. Hiện giờ tớ vẫn còn nợ gần 400 vạn, đang nghĩ xem phải làm gì, cứ nghĩ đến chuyện về Đài Bắc là thấy mất mặt ghê!”
Giai Nghi đau lòng, “Tớ mà giúp được gì cậu cứ nói, đừng gắng sức.”
“Đừng lo, giờ cậu đang mang bầu, như thế không tốt cho baby đâu. Cùng lắm thì tớ ăn mỳ tôm vài năm. Cậu phải chú ý chăm sóc bản thân đấy” Hiểu Khiết an ủi.
Hiểu Khiết nhìn đồng hồ, thấy đã muộn, sợ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của Giai Nghi, bèn tạm biệt bạn, cúp điện thoại. Nhìn căn phòng khách vắng vẻ, nỗi cô đơn khó tả lại dâng lên trong lòng.
Cô đi về phía chiếc tủ trưng bày thỏ Peter, vừa ngắm vừa tự hỏi: “Anh đang làm gì? Một cuộc điện thoại cũng không gọi, có phải rất bận không? Mọi việc vẫn thuận lợi chứ?”
Bất giác chạm vào gương mặt Peter, như đang chạm vào gương mặt Thang Tuấn. Chương 7: Nguy cơ mất việc
Thang Tuấn ngồi trong phòng, trên bàn chất đầy tài liệu. Trong tay là chiếc móc chìa khóa thỏ Peter, anh chăm chăm nhìn nó hồi lâu rồi lưu luyến đặt xuống, tiếp tục lật giở tài liệu, tập trung tinh thần, chốc chốc lại dùng bút dạ quang đánh dấu những điểm nổi bật.
Có tiếng cốc cốc vang lên. Thang Tuấn ngẩng lên, Châu Văn dẫn Sở Sở đi vào.
“Thiếu gia, cô Sở Sở đến tìm cậu.”
Thang Tuấn gật đầu, Châu Văn lui ra ngoài.
Sở Sở cầm theo một túi đồ ăn đêm, mỉm cười bước về phía Thang Tuấn, “Em biết ngay là anh chưa ngủ, đang xem gì vậy?”
Thang Tuấn đáp: “Anh muốn tìm hiểu qua tài liệu mấy năm gần đây để nhanh chóng nắm được tình hình.”
“Tích cực quá nhỉ!” Sở Sở mỉm cười, mở túi đồ ra, bên trong là một bát cháo nóng. Cô đưa thìa cho Thang Tuấn, “Em mua cháo ở cửa hàng mà anh thích ăn nhất đấy, mau tranh thủ cho nóng.”
Thang Tuấn ngạc nhiên, vui mừng: “Oa, chu đáo quá, anh cũng đang tính tìm lúc nào đi ăn, không ngờ em đã mua cho rồi.”
Sở Sở không nói gì, xoa xoa cằm, nhìn vẻ thỏa mãn của Thang Tuấn mà tràn ngập hạnh phúc.
Trong phòng làm việc của bộ phận kế hoạch, mọi người đều rất bận rộn, chỉ có Thang Tuấn ngồi không, đảo mắt quan sát xung quanh. Anh nghĩ một lát rồi cầm bản kế hoạch, dứt khoát bật dậy, đi tới chỗ Tố Tố.
“Tố Tố.” Thang Tuấn thân thiện cất lời.
“Vâng, thưa chủ nhiệm!” Tố Tố hoang mang nhìn anh.
Thang Tuấn nói: “Hôm qua tôi nảy ra ý tưởng liên quan đến kế hoạch cho lễ kỷ niệm năm nay, chị xem giúp tôi được không?”
Tố Tố sửng sốt, chưa kịp trả lời thì điện thoại trên bàn đổ chuông. Cô ra hiệu “Anh đợi một lát” với anh, nhấc điện thoại lên, “Phòng kế hoạch xin nghe. Đúng, đúng, cô đã liên lạc chưa?”
Tố Tố vừa nói chuyện vừa nhìn Thang Tuấn, thấy anh vẫn đứng đó, bèn lấy tay che ống nghe lại, tỏ vẻ khó xử: “Xin lỗi anh, tôi phải bàn với người bên phòng sản phẩm về các nhãn hàng sale off trong dịp lễ kỷ niệm, có lẽ mất chút thời gian.”
“Không sao, chị cứ bận đi.” Thang Tuấn giả vờ không để tâm, gật đầu, đi về phía Tô Lợi.
Trên tay Tô Lợi là một đống tài liệu, chuẩn bị đứng lên, nhìn thấy Thang Tuấn bèn hỏi: “Có việc gì vậy?”
Thang Tuấn nói: “Tôi nảy ra một ý tưởng liên quan đến kế hoạch lễ kỷ niệm năm nay, cô xem giúp tôi được không?”
Tô Lợi liếc tập giấy trên tay Thang Tuấn, lịch sự từ chối, “Xin lỗi, tôi phải đi photo tài liệu để chiều họp với phòng kinh doanh.” Tô Lợi giơ thứ đang cầm lên, tỏ ý là cô đang rất bận.
“OK, cô cứ làm việc đi.” Thang Tuấn lại quay sang Trịnh Phàm bên cạnh.
Bắt gặp ánh mắt anh, Trịnh Phàm lập tức nhấc điện thoại lên, giả vờ bận bịu, “A lô, lần trước các anh bảo với tôi về loại kem trứng cá muối công dụng tốt mà cũng đắt hàng đó, lễ kỷ niệm năm nay có ưu đãi đặc biệt không?”
Trịnh Phàm cắm đầu vào nghe điện thoại. Thang Tuấn buồn bực, đưa mắt tới những người khác, dường như tất cả đều bận rộn.
Thang Tuấn thở dài, cầm tài liệu trên tay trở về bàn, định uống ngụm nước, phát hiện thấy cốc đã cạn bèn rời khỏi phòng, bóng dáng thật lẻ loi.
Thang Tuấn vừa khuất bóng, đám nhân viên ‘bận rộn’ lập tức nhìn nhau, những người mới gọi điện thoại lần lượt cúp máy. Tiết Thiếu, Tô Lợi, Tố Tố qua bàn Trịnh Phàm, thi nhau bàn tán. Thêm hai ba người nữa sán lại hóng hớt.
Tố Tố: “Mọi người lờ anh ta như vậy, liệu có hơi lộ liễu không?”
Tô Lợi: “Là anh ta rỗi hơi tự tìm rắc rối, thiếu gia của công ty chỉ cần ở đấy ngồi mát ăn bát vàng là đủ rồi, đến đây làm ảnh hưởng đến công việc của chúng ta làm gì?”
Tiết Thiếu: “Tôi ủng hộ quan điểm của Tô Lợi. Hơn nữa, giờ ai mà để ý đến anh ta thì coi như xong, sẽ bị giám đốc Thang lườm cho chết.”
Tô Lợi tò mò, “Điều tôi không hiểu là tại sao giám đốc Thang lại đối xử với em trai như thế?”
Tiết Thiếu, Tố Tố, Trịnh Phàm lập tức tỏ thái độ “Cô không biết ư?”, trợn mắt nhìn Tô Lợi.
Tiết Thiếu ngạc nhiên: “Thật cô không biết?”
Tô Lợi lắc đầu, ra chiều “Không biết thì làm sao chứ?”, lạnh lùng hỏi: “Tôi đâu biết đâu?”
Trịnh Phàm lắc đầu lia lịa, “Tô Lợi, cô làm việc ở công ty bao lâu rồi mà nội dung cơ bản nhất trong ‘Mật sử Thang gia’ cũng không biết?” Chẳng đợi Tô Lợi phản ứng, cô ta hỏi những người khác, “Các người có biết không?”
Có người lắc, có người gật.
Trịnh Phàm nhìn những người lắc đầu, vô cùng kinh ngạc.
“Nào nào, để chị đây bổ túc kiến thức cho. Làm việc ở Hoàng Hải nhưng không biết lịch sử hào hùng của Hoàng Hải thì coi thế nào được?” Tố Tố kéo một chiếc ghế, ngồi xuống rồi vẫy cả đám lại.
Lập tức, có người dựa vào bên cạnh, có người bò ra bàn làm việc. Tiết Thiếu, Tô Lợi, Trịnh Phàm đều sán lại gần, người đứng người ngồi, tư thế chuẩn bị sẵn sàng lắng nghe.
Tố Tố lần lượt lấy bốn món đồ trên bàn ra xếp, chỉ: “Đây là chủ nhiệm Thang, Thang Tuấn. Cái này là giám đốc Thang. Còn cái này là chủ tịch Thang, cũng chính là mẹ của chủ nhiệm Thang. Và cái này, là mẹ của giám đốc Thang.”
Tô Lợi lập tức cầm ‘mẹ của giám đốc Thang’ và ‘chủ tịch Thang’ lên, “Chẳng lẽ mẹ của giám đốc Thang không phải là chủ tịch?”
Tố Tố đáp: “Đúng vậy! Giám đốc Thang là con gái của ông chủ tịch với một phụ nữ khác.”
Tô Lợi kinh ngạc: “Nhưng giám đốc Thang lại nhiều tuổi hơn chủ nhiệm Thang, tức là…”
Tố Tố vớ thêm hai thứ đồ, bổ sung: “Đúng thế! Sau khi kết hôn chủ tịch của chúng ta mới phát hiện đức lang quân và cô th
Truyện Tiểu Thuyết Trong lòng tôi hiểu rõ, có lẽ lần này đi hát với cậu ấy, cũng chính là buổi tiễn đưa. Vì tất cả các giấy tờ, Vịnh Nhi đã chuẩn bị đ......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Ở đầu đường lại là hình bóng của anh. Đèn đường của buổi hoàng hôn, chiếu không hết bước chân của chúng ta. Hoa bồ công anh bên đườn......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết “Cái gì xin lỗi với không xin lỗi! Trên thế gian sẽ không tìm ra được người thứ hai nào mà ngu như em đâu!” Mắt anh giận đến nỗi như mu......Xem tiếp »
Truyện Tiểu Thuyết Phần 4: Học sinh chuyển trường Trịnh Vân Trác
Kiêu ngạo
Nam nữ đang yêu nhau thường dùng sự kiêu ngạo để làm tổn thương đối phươn......Xem tiếp »