AppsGameTruyệnBlog
* Bạn có thích GameAs.Wap.Sh ?
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
↓↓

Em sẽ là chỗ dựa của anh!


Chuyên mục:

Truyện Teen


Đăng: Admin 2996
Share: * * * Twitter



-Sao cơ?

-Lam không biết, chỉ biết là những lúc Lâm cười là Lam lại khóc. Giúp Lam nha.

Lam quay đầu chạy vào lớp, bỏ lại mình Hưng với một mớ cảm xúc hỗn độn. Về đến nhà, Hưng đưa món quà cho Lâm, Lâm hạnh phúc nhận lấy món quà bằng đôi tay thật khi nghe anh nói là quà của Lam. Cậu mở ra, là một chiếc mũ phớt màu nâu, trên mũ có thêu một chữ L. Lâm ngầm hiểu đó là tên của mình, đội lên đầu, cậu đứng trước gương ngắm nghía. Nụ cười tắt dần khi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của anh mình trong gương, cậu quá thấp khi không đi chân giả. Gạt chiếc mũ xuống một cách nặng nề, cậu đến bên tủ, cất gọn chiếc mũ vào ngăn đồ của mình và có ý nghĩ sẽ không bao giờ đội nó. Hưng nhìn em trai, có chút tê tái trong lòng, cậu lại nghĩ về câu nói của Lam ban sáng, không hiểu vì sao Lam lại khóc khi nhìn thấy Lâm cười.

-Không đội mũ Lam tặng à?

-Lâm cất rồi, đội ra đường sẽ bị bám bụi, bám bụi phải giặt, giặt thì mau cũ lắm. Không đội đâu.

-Linh tinh quá, quà tặng thì phải dùng chứ. Chẳng lẽ Lâm chê xấu.

-Không! Không phải! không xấu chút nào, rất đẹp. Nhưng…

Lâm cúi mặt, nghĩ ngợi về cảnh hôm qua đứng trước gương, cậu cảm thấy lòng nặng trĩu.

-Nhưng sao?

-Nhưng… nó đẹp và nó không hợp với Lâm.

-Tại sao không chứ? Lam tặng Lâm vì Lam thấy nó hợp với Lâm, dù tất cả nói không đẹp thì chỉ cần Lam thấy đẹp là được rồi. Giống như Lâm thấy Lam khỏe thì Lâm cũng khỏe ý mà.

-Thật không? Đẹp thật không?

- Thật mà, tin Lam đi.

Lam nháy mắt rồi cười dịu dàng làm Lâm đứng im vài giây. Cậu đang cảm thấy trái tim yếu ớt của mình trở nên mạnh mẽ, đập liên hồi và còn muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mặt cậu nóng ran. Trời hôm nay không nắng gắt, có gió. Một cơn gió thoảng qua làm mái tóc của Lam khẽ bay bay, Lâm lảo đảo đứng không vững, tim cậu đập nhanh đến mức muốn ngất xỉu. Cậu mờ ảo nhận ra thứ cảm xúc mãnh liệt đang trào dâng trong trái tim mình. Đưa tay lên lau mồ hôi, cậu chợt tỉnh… "Thì ra là tay giả, chân giả nữa này, cả trái tim này cũng không hoàn toàn là thật. Vậy thì mày đang làm gì thế hả Lâm?” - Một ý nghĩ thoáng qua, Lâm quay đi, mắt ướt át.

-Sao thế Lâm?

-Bụi bay vào mắt thôi, không sao đâu Lam. Lâm mệt quá, về trước nha. Xin lỗi Lam.

Bước từng bước khó nhọc, Lầm muốn vứt bỏ tất cả đống đồ giả này, dù phải bò trên đường, dù đầu gói tóe máu cũng được. Nhưng cậu không đủ can đảm để làm điều đó, vì cậu phụ thuộc vào chúng đã lâu, vì đã quen với cảm giác có chúng.

***
-Anh đã từng thích ai chưa?

-Sao em hỏi vậy?

-Vì em muốn biết cảm giác thích một ai đó là như thế nào thôi.

-Em thích ai rồi hả? Em trai.

Hưng quay sang, đặt tay lên vai Lâm, đôi mắt tỏ vẻ dò xét.

-Không, chả là sáng nay em thấy có anh đó với chị đó…

Lâm tự bịa ra một câu chuyện để làm Hưng không đặt ánh mắt dò xét vào mình nữa. Cậu nói một cách trống rỗng, còn tâm trí lại đang bị nhốt vào một góc nào đó trong trái tim chật hẹp kia. Cậu nghĩ sẽ không đi đến đâu nếu cậu thích một người tuyệt vời như Lam, sẽ không làm cho Lam hạnh phúc khi ở bên một thằng “tật nguyền vô dụng” như cậu và cậu nghĩ rất nhiều, rất nhiều.

Những ngày sau đó, Lâm không ra phụ mẹ nữa. Cậu thu mình trong một góc phòng như hồi còn sống trong bệnh viện, lau chìu thật sạch tay, chân giả và cố gắng thôi không nghĩ ngợi về Lam nữa.

-Sao mấy ngày nay Lam không thấy Lâm ra phụ cô vậy Hưng?

-Nó kêu mệt, suốt ngày ngồi ở nhà, không biết đang nghĩ gì nữa.

-Thế à? Tí nữa tan học Lam cùng về với Hưng nha.

-Ấy, tan học Hưng còn ở lại ôn đề, tháng sau đi thi tỉnh rồi, cuối cấp mà vẫn phải ôn thi học sinh giỏi.

-Vậy Lam qua một mình nha.

Hưng im lặng, nghĩ ngợi điều gì đó rồi gật đầu nhẹ. Cậu không nói gì nữa, cúi đầu quay đi. Nắng gắt, Lam bước nhanh dưới tán lá bàng hai bên đường.

-Lâm ơi! Lâm ơi Lâm!

-Ai vậy?

-Lam nè, mở cừa cho Lam với.

-Lâm mệt lắm, Lam về đi, Lâm không muốn gặp người lạ.

Lam nghe xong, im lặng không gọi gì nữa. Cô bé cảm thấy lòng mình có gì đó hụt hẫng, như kẻ say bước hụt ngã nhào. Đứng thêm vài phút, cô lặng lẽ quay lưng ra về. Cũng vài phút sau, Lâm vùng dậy khỏi giường, vội vàng đi chân giả đi ra mở cửa phòng. Không có ai ngoài bóng của cậu dưới ánh nắng qua khe hở phía trên mái nhà, cậu ngồi xuống, mắt nhìn về phía xa xăm, hụt hẫng.

-Hưng giúp Lam đưa Lâm đến chỗ Lam với Hưng hay ngồi nói chuyện nhé.

-Tại sao?

Hưng dừng việc giải đề, ngước mắt lên nhìn Lam.

-Tại vì Lam có chuyện muốn nói với Lâm. Giúp Lam được không?

“Không được!” - Hưng đã nghĩ sẽ nói như vậy, nhưng cậu không đủ can đảm để thốt ra hai từ ấy, cậu sẽ làm Lam buồn, đó là điều mà Hưng chưa bao giờ làm. Cho nên…

-Ừm, Hưng sẽ cố gắng hết sức.

-Cảm ơn Hưng nhiều nha, đúng là bạn thân của Lam, tuyệt nhất quả đất.

Hai từ “bạn thân” lúc này đối với Hưng sao mà nghe chua chát đến thế. Nhưng dù sao vẫn tốt hơn là không có gì cả.

***

-Anh dẫn em ra đây làm gì?

-Lam có chuyện muốn nói với em, em đừng trẻ con như vậy nữa, hãy lắng nghe xem cô ấy muốn nói gì. Biết đâu… biết đâu là điều em mong muốn thì sao?

Lâm im lặng. Vài phút sau, Lam đến, Hưng đi, để lại khoảng không gian riêng cho hai người. Sự yên lặng bao chùm một góc công viên. Cuối cùng Lam phải lên tiếng trước.

-Lâm sao thế? Tại sao lại không muốn gặp Lam nữa?

-Tại vì… tại vì… Lâm thấy mình không xứng với Lam.

-Gì mà xứng với không xứng. Làm bạn cũng phải xem có xứng hay không mới chơi sao? Lâm đang nghĩ cái gì vậy? Trả lời Lam đi.

-Vì Lâm thích Lam!

Nói rồi Lâm cố gắng chống tay đứng dậy, bước thật nhanh với đôi chân giả, bỏ lại phía sau một người tròn xoe mắt, nước mắt lưng tròng.

-Lâm! Đứng lại!

Lam chạy theo, đặt bàn tay nhỏ bé lên vai Lâm.

-Lâm đừng quay lại. Giờ thì Lam đã hiểu vì sao mỗi lần nhìn Lâm cười, Lam lại rơi nước mắt rồi.

-Vì sao?

-Vì… khi nhìn Lâm cười, Lam mới nhận ra giá trị của cuộc sống. Lâm cười là lúc Lâm hạnh phúc và Lam cũng thấy hạnh phúc, hạnh phúc đến rơi nước mắt.

Trời chiều đổ bóng hai con người đứng ôm nhau trong niềm hạnh phúc. Chẳng ai biết được ngày mai rồi sẽ thế nào. Dù bạn là ai, là người có số phận như thế nào thì chỉ cần sống trọn vẹn với mỗi ngày có nghĩa là ngày mai cũng là ngày hạnh phúc trong đời bạn.

Từ sau gốc cây tùng, tôi nhận ra em trai mình và người con gái tôi yêu thầm đang hạnh phúc trong cái ôm ấm áp. Trái tim tôi hơi nhói, nhưng lòng tôi thanh thản. Vì ít nhất em trai tôi cũng tìm được ý nghĩa của cuộc sống, tìm được một chỗ dựa thật sự chứ không phải với mấy thứ đồ giả như nó nghĩ nó sẽ dựa vào chúng suốt đời. Tôi nhận ra, tình yêu thương chân thành là điều duy nhất có thể hàn gắn tâm hồn con người. nghĩ sẽ không đi đến đâu nếu cậu thích một người tuyệt vời như Lam, sẽ không làm cho Lam hạnh phúc khi ở bên một thằng “tật nguyền vô dụng” như cậu và cậu nghĩ rất nhiều, rất nhiều.

Những ngày sau đó, Lâm không ra phụ mẹ nữa. Cậu thu mình trong một góc phòng như hồi còn sống trong bệnh viện, lau chìu thật sạch tay, chân giả và cố gắng thôi không nghĩ ngợi về Lam nữa.

-Sao mấy ngày nay Lam không thấy Lâm ra phụ cô vậy Hưng?

-Nó kêu mệt, suốt ngày ngồi ở nhà, không biết đang nghĩ gì nữa.

-Thế à? Tí nữa tan học Lam cùng về với Hưng nha.

-Ấy, tan học Hưng còn ở lại ôn đề, tháng sau đi thi tỉnh rồi, cuối cấp mà vẫn phải ôn thi học sinh giỏi.

-Vậy Lam qua một mình nha.

Hưng im lặng, nghĩ ngợi điều gì đó rồi gật đầu nhẹ. Cậu không nói gì nữa, cúi đầu quay đi. Nắng gắt, Lam bước nhanh dưới tán lá bàng hai bên đường.

-Lâm ơi! Lâm ơi Lâm!

-Ai vậy?

-Lam nè, mở cừa cho Lam với.

-Lâm mệt lắm, Lam về đi, Lâm không muốn gặp người lạ.

Lam nghe xong, im lặng không gọi gì nữa. Cô bé cảm thấy lòng mình có gì đó hụt hẫng, như kẻ say bước hụt ngã nhào. Đứng thêm vài phút, cô lặng lẽ quay lưng ra về. Cũng vài phút sau, Lâm vùng dậy khỏi giường, vội vàng đi chân giả đi ra mở cửa phòng. Không có ai ngoài bóng của cậu dưới ánh nắng qua khe hở phía trên mái nhà, cậu ngồi xuống, mắt nhìn về phía xa xăm, hụt hẫng.

-Hưng giúp Lam đưa Lâm đến chỗ Lam với Hưng hay ngồi nói chuyện nhé.

-Tại sao?

Hưng dừng việc giải đề, ngước mắt lên nhìn Lam.

-Tại vì Lam có chuyện muốn nói với Lâm. Giúp Lam được không?

“Không được!” - Hưng đã nghĩ sẽ nói như vậy, nhưng cậu không đủ can đảm để thốt ra hai từ ấy, cậu sẽ làm Lam buồn, đó là điều mà Hưng chưa bao giờ làm. Cho nên…

-Ừm, Hưng sẽ cố gắng hết sức.

-Cảm ơn Hưng nhiều nha, đúng là bạn thân của Lam, tuyệt nhất quả đất.

Hai từ “bạn thân” lúc này đối với Hưng sao mà nghe chua chát đến thế. Nhưng dù sao vẫn tốt hơn là không có gì cả....
Trước12345Sau

↑↑ Cùng chuyên mục
Đừng hỏi gì cả, Anh yêu em !
Anh… Người đánh cắp bốn ngăn trái tim em
Người ta có yêu một ai đó từ cái nắm tay không?
Em đã mở lời rồi, vậy mình cưới nhau được chưa anh?
Cô đơn trong chính tình yêu của mình
1234...131415»
Có thể bạn quan tâm
Đừng hỏi gì cả, Anh yêu em !
Anh… Người đánh cắp bốn ngăn trái tim em
Người ta có yêu một ai đó từ cái nắm tay không?
Em đã mở lời rồi, vậy mình cưới nhau được chưa anh?
Cô đơn trong chính tình yêu của mình
1234...131415»
Tags:
Game Hot Ngẫu Nhiên
Home | Tags | Wap Version | Chat|
Like or G+ ủng hộ GameAs.Wap.Sh nhé
Tải Game Miễn Phí|Tải Ucbrowser|Tai Tubemate|Tải Camera360|Tải Zalo|Tải Youtube|Tải Zing Mp3|Tải Face Book|Đọc Truyện Online|Hack GoPet|Hack Avatar Online|Hack Army|Đọc Truyện Tiểu Thuyết|Đọc Truyện Ngắn|Truyện Teen|Tải Zalo Chat|Tải Zalo Miễn Phí | Hướng dẫn kiếm tiền trên Youtube

XtGem Forum catalog