tất cả mọi việc. Riêng hai cuốn sổ nhật ký họ trao cho tôi xem xét. Lỡ có điều gì quan trọng ghi lại trong đó…
Đêm ấy tôi cùng lão Đúa, hai lão già độc thân khó ngủ, tự nguyện thức trông coi nàng. Lão Đúa pha một ấm trà ngon, chong đèn sáng choang, mở tung cửa, lúc thắp hương, lúc lại ngồi thừ bó gối nhìn ra mảnh sân chung với cây bàng non xào xạc hai tán lá đầu tiên. Còn tôi, tôi mải mê đọc, chìm vào thế giới đầy huyền hoặc của nàng giữa mùi hương phảng phất.
Đêm đêm trong căn phòng này nàng đã mơ những giấc mơ vô cùng ngọt ngào. Những người tình đã tới thủ thỉ bên gối nàng cả ngàn lời âu yếm. Không ai gian dối, không ai thô lậu, vô tình, mọi người đều tìm cách chiều lòng nàng, nhận sự hiến dâng của nàng như nhận một ân phước. Đêm đêm những vòng tay ân ái nâng niu đưa nàng vào giấc ngủ êm đềm… Có một cuộc du lịch nho nhỏ với ông nhà báo, nhưng giữa đêm nàng tỉnh giấc vì cơn mưa phá vỡ. Nàng tiếc vô cùng, không rõ chuyến đi du lịch kết thúc ra sao. Hơn thế nàng thức dậy đúng khi ông ta đang kéo tay nàng dìu vào một vòm cửa tòa lâu đài.
Cả người nàng ớn lạnh trong sự chờ đợi đôi môi người tình đặt lên môi nàng cái hôn đầu tiên…
Tuy nàng không viết rõ nhưng tôi hiểu trong tất cả những giấc mơ tình yêu ấy nàng thật xinh đẹp, óng ả với những bộ trang phục thanh nhã nhất. Nàng viết:
“Ta đi rất chậm. Gió từ lòng hồ làm bay tung hai tà áo vàng nhạt tựa
như chút nắng mùa thu vương vất quanh ta. Những cặp mắt tò mò dõi theo. Ta muốn mỉm cười nhưng vờ thờ ơ. Ta đang hồi hộp thắt lòng chờ người ấy đến…”
Làm sao có chỗ cho một khuyết tật xuất hiện trong những giấc mơ tuyệt vời đó? Cái thực tế phũ phàng đã được nhốt kín lại. Bởi nếu nó sổ lồng, dù chỉ thấp thoáng, lập tức mọi thứ sẽ tan tành. Để chống lại sự dày vò tâm hồn nàng bằng cái lưng gù, nàng tìm cách thắng ông ta, thắng tuyệt đối bằng những giấc mơ. Ở khía cạnh ấy nàng thật đáng khâm phục…
Lão Đúa thở dài đánh sượt, dịu giọng hỏi tôi:
- Cô ấy viết gì nhiều vậy ông giáo?
- À, toàn chuyện loanh quanh nghĩ ngợi thường ngày.
- Có cần giữ lại cho người nhà cô ấy không nhỉ?
- Không cần. Mai tôi sẽ bỏ vào áo quan cho cô ấy. Những nghĩ ngợi chả liên quan đến ai.
Sao lại không liên quan đến ai? Thực lòng tôi muốn thông báo cho tất cả mọi người dù vô tình nhưng đã tới căn phòng này, họ phải mang những bông hồng bạch đến vĩnh biệt một trái tim từng yêu thương họ vô điều kiện, thổn thức vì họ ngày đêm, biến họ thành những trang nam nhi hào hoa lý tưởng, và ai cũng có phần trọn vẹn của người đó trong nàng… Nếu không, tôi xin hứa trước vong linh nàng, sáng sớm mai tôi sẽ mua mười chín bông hồng bạch đặt lên linh cữu thay mặt mười chín gã đàn ông vô tình bội bạc. Là tôi trừ cho bốn ông đã chết.
Lão Đúa lại thở dài.
- Ông giáo ạ… Lẽ ra sự thể đã không như thế…
- Ông muốn nói đến sự thể gì? - Tôi ngạc nhiên hỏi lão.
- Vâng, lẽ ra… lẽ ra… cái đêm ấy…
Bằng những lời gãy đôi gãy ba, lão Đúa kể cho tôi nghe về một đêm mưa cách đây chín năm.
Cơn mưa của chín năm về trước đã kéo dài từ chiều. Đến nửa đêm gió lồng lộng như bão. Đèn đóm cả phố tắt ngấm ngay chập tối. Lão Đúa đi nằm rất sớm. Tuy có chén rượu thuốc thường lệ bữa cơm chiều để dỗ giấc ngủ, nhưng lão cứ bồn chồn thao thức. Lão ngờ những vết thương trong người lại dở chứng. Khi người ta đã xấp xỉ năm mươi, không cần cái thẻ thương binh cũng đủ rệu rã. Huống hồ trong người lão mọi thành phần đều có địch nằm vùng, chỉ rình cơ hội phá hoại.
May sao quánửa đêm lão thiếp đi được. Nhưng lão lại choàng dậy ngay lập tức. Lão thức giấc vì hình như có tiếng động cửa liếp. Ờ, cái cửa vốn xưa nay chẳng muốn chặt chẽ với ai, cứ khẽ động là nó hồ hởi bung ra ngay. Rồi có thêm tiếng quần áo sột soạt. Lão Đúa không sợ ma, càng không sợ trộm. Nhưng dù sao cũng cứ nhồn nhột. Lão cần tìm cái gối gỗ cầm tay, ngồi nhỏm dậy đề phòng. Trong khung cửa bỗng nổi lên ánh sáng âm u của một làn chớp nhẹ. Lão nhận ra cửa đã mở toang và một bóng người đứng sững đó. Lão Đúa nín thở. Có giỏi vào hẳn đây, ông thì phang thật lực!
- Ông Đúa ơi, có nến không thế?
Lão Đúa hoàn hồn. Lão đã quá quen với cái giọng gượng nhẹ của cô hàng xóm.
- Có đấy. Để tôi lấy…
Lão lập cập que diêm soi tìm đôi dép. Ánh lửa bừng lên rồi tắt ngấm ngay. Lão quờ quạng chân trên mặt đất ẩm ướt… Bỗng nhiên một thân thể đàn bà ấm nóng, ngào ngạt mùi thơm nước lá gội đầu, cái thân thể ấy áp vào lão, bàn tay lần giữ áo lão không cho đánh diêm.
- Đừng… Em không cần ánh sáng…
Và mưa ở bên ngoài dữ dội hơn trước.
Lão Đúa đã dứt lời. Tim tôi cũng như ngừng đập. Lại còn thế nữa. Nhưng tôi cũng không hề đọc một chữ nào về chuyện lão Đúa kể, thậm chí cái tên lão cũng không một lần xuất hiện trong hai cuốn nhật ký. Tôi cứ chằm chằm nhìn lão nghi ngại. Còn lão không để ý đến phản ứng của tôi, chỉ lơ đãng ngó ra khoảng mông lung ngoài sân. Không, người như lão Đúa không thể bịa ra chuyện tày đình trước vong linh người đang nằm kia. Câu chuyện được tóm tắt quá ngắn gọn với lời kết luận nửa vời của lão Đúa càng chứng tỏ lão không có tính tô vẽ.
- Nghĩ cũng tội, con người ta thật là…
Một cơn gió lạnh đột ngột ùa vào phòng làm tắt ngọn nến đặt lên bát cơm trứng, như thể còn có người thứ ba vô hình lẩn quất quanh đây. Với vẻ bối rối, lão Đúa đứng dậy thắp lại ngọn nến.
Tôi nghe gáy mình hơi ớn lạnh. Biết đâu chẳng có sự hiển linh nào đó… Quả nhiên chưa đầy giây sau một tiếng dép khẽ khàng khua động. Có thể nàng sắp đi vào phòng, cầm lấy hai cuốn sổ nhật ký với vẻ giận dữ.
Nhưng người đi vào phòng lại là thím Thu, người Tàu lai, ở ngay sát phòng tôi. Thím bê cho chúng tôi hai bát chè bột sắn trứng gà vừa nấu xong.
- Tôi cũng có ngủ được đâu. Nghĩ mà thương cô ấy. Chỉ vì ông trời bắt mang tật, chứ người tốt nết như cô ấy thiên hạ không dễ kiếm đâu các ông ạ. Tôi cũng đã làm mối khối đám nhưng cô ấy không chịu.
Tôi liếc nhanh lão Đúa. Thấy chưa, ông đừng tưởng cô ấy dễ dãi. Hãy ngắm thử cái mặt nhăn như trái táo héo xem. Cứ cho rằng chín năm trước ông còn phong độ hơn, nhưng ai đã bằng ai? Thân phận một anh bán tạp hóa rong, gia tài chỉ có cái xe đẩy, ông ngỡ mình báu lắm đấy?
Một chút ghen tức ùa vào lòng tôi. Tôi nghĩ đến cái thân thể còn trinh nguyên, cho dù có khuyết tật chăng nữa, với một tâm hồn ý nhị đầy mơ mộng kia làm sao có thể lạc vào vòng tay đen đúa khô cằn ấy được.
Thím Thu đã lên nhà. Lão Đúa pha ấm trà mới. Mùi sen bay hương trong chén nước tỏa
khói, nó làm dịu đi cái lạnh lẽo trong phòng. Vào những đêm như thế này thiếu một tiếng khóc hờ khóc nỉ non thảm thiết của những người thân thì thật đau đớn cho người ra đi. Tôi chợt nhớ nàng từng ao ước cầu nguyện có một đứa trẻ để ôm ấp. Ơ, giá mà…
Tự nhiên tôi sinh độ lượng với lão Đúa. Có thể vì cái cử chỉ cung kính lão nâng hai tay chén trà mời tôi, có thể vì nhớ những dòng tâm sự mủi lòng khi nàng tự ví mình là một quả táo điếc, một người đàn bà bị nguyền rủa vì không được sinh nở… Tôi bỗng nhẹ giọng bảo lão:
- Nếu như cô ấy có được đứa trẻ để bồng bế cũng đỡ buồn. Cánh ta đàn ông đã đành, phải không ông?
- Vâng, tôi hiểu quá đi chứ. Cái đêm mưa gió đó hẳn là mong mỏi đến thế nào cô ấy mới liều lĩnh vậy. Nhưng…
Lão Đúa gằm mặt xuống vẻ đau đớn. Rồi sau vài giây yên lặng lão ngước nhìn tôi, cái nhìn sầu thảm thống thiết. Cả người lão run bắn lên.
- Tôi không thể… một mảnh đạn đã khiến tôi không còn ra giống người ông giáo ạ. Tôi âm thầm bỏ làng ra đây, tự coi như đã chết, cũng vì lẽ đó.
Tôi không dám nhìn lão nữa. Ôi cuộc sống tưởng chừng bình lặng trong khu nhà tôi, nó chứa đầy những cơn sóng ngầm dữ dội.
Tôi thắp thêm một tuần hương cho nàng. Dưới tấm chăn mỏng, hình hài nàng cong lại tựa hồ một dấu hỏi bất động.
Truyện Ngắn Anh có yêu em không?
Nó ôm chặt lấy anh, nheo nheo mắt nhìn, hỏi với giọng rất nghiêm trọng.
Anh cười , xoa đầu nó. -Hỏi gì mà buồn cuời th......Xem tiếp »
Truyện Ngắn - Thứ gì anh cho là hạnh phúc nhất của con người?
- Chẳng gì cả.
- Tại sao?
- Vì thứ hạnh phúc nhất con người ta không bao giờ với tới đư......Xem tiếp »
Truyện Ngắn Nếu như ngày ấy, thay vì nói như thường lệ, người ta hỏi em: “Con có đồng ý lấy gã này làm chồng, đánh đổi tự do lấy những tháng ngày ......Xem tiếp »
Truyện Ngắn Ba hành khách cùng đi trên một chuyến tàu tới ga Tình yêu: Sòng phẳng, Ích kỷ và Vị tha. Cả ba đều mang theo mình hai gói đồ: Nhận và Cho, nhưn......Xem tiếp »
Truyện Ngắn Hắn và nó, đang chơi trò cút bắt trốn tìm của chính mình mà không ai chịu nói với ai. Hắn và nó, cứ quẩn quanh với cái gọi là hạnh phúc c......Xem tiếp »